Hai thế hệ

Hành trình của thời gian

Khu vườn của mỗi người

Có những lần khi mặt trời trôi dần về phía tây, tôi bỗng thấy nhớ da diết cái cảm giác ấy. Thuở còn ngày ngày chống cằm ngồi ngoài hiên, dõi mắt nhìn theo bóng lưng ông thấp thoáng nơi… Continue Reading →

Liệu có ai thực sự nhìn thấy tôi?

Mỗi khi lang thang ở một thành phố khác, tôi vẫn luôn tự hỏi lòng, khung cảnh xa lạ kia làm tôi rung động, hay bởi cảm giác tự do đang bắt đầu nảy nở trong tâm trí? Những ngày… Continue Reading →

Vòng lặp thời gian

Vẫn rất nhiều lần trong tôi sống lại cảm giác ấy, khi mở mắt nhìn lên trần nhà và cảm nhận như mình bị mắc kẹt trong một vòng lặp thời gian. Bởi tôi biết rõ rồi tiếp theo mình… Continue Reading →

Ta không chỉ yêu người, ta yêu một dòng thời gian lặng lẽ chảy

Khoảnh khắc ta nhìn về phía người, nhận ra bản thân đã yêu người, cũng là lúc nhận ra những gì con tim mình mong muốn. Để rồi đôi khi, ta vô tình quên mất thế giới của người thực… Continue Reading →

Những ngày giỗ xưa

Này, cậu đã thực sự nhìn thấy xác chết bao giờ chưa? Tôi chưa một lần nhìn thấy xác chết. Cũng chưa từng có mặt ở trong đám tang. Tất cả chỉ là những bông hoa bách hợp, mùi hương trầm… Continue Reading →

Thế giới của chúng ta

Tôi vẫn thường mơ về những ngọn hải đăng của đời mình. Không phải tòa tháp nằm sừng sững gần biển khơi ngoài kia, cũng không phải thứ ánh sáng chói lòa cả một vùng trời….

« Older posts

© 2020 Hai thế hệ — All rights reserved

Up ↑