Hai Thế Hệ

Hành trình của thời gian

Thế giới của chúng ta

Tôi vẫn thường mơ về những ngọn hải đăng của đời mình. Không phải tòa tháp nằm sừng sững gần biển khơi ngoài kia, cũng không phải thứ ánh sáng chói lòa cả một vùng trời….

Thanh âm của ký ức

Nếu con muốn vươn mình bay ra biển lớn ngoài kia, đừng quên phương hướng ngọn hải đăng nơi con bắt đầu. Tôi đã qua nhiều lần đổi điện thoại, vài lần thay laptop mới. Biết bao dữ liệu bị… Continue Reading →

Con không phải đi học. Đó chỉ là con đường dẫn con đến tự do.

Ba mẹ ơi, vì sao con phải đi học thế? Con yêu, ba mẹ rất tiếc khi nghe con hỏi điều này. Dù không trực tiếp nói ra bằng lời, mà chỉ bằng ánh mắt chán chường mỗi khi bị… Continue Reading →

Cánh cửa không mở ra

Đã bao lâu rồi, cánh cửa ấy vẫn không mở ra. Nắng chiều im lìm trườn dài trên khung cửa gỗ, và những ngọn gió chờn vờn làm cỏ cây đung đưa. Tôi vẫn nhớ rõ cảm giác ấy, cánh… Continue Reading →

Những nẻo đường chạy vào hư vô

Tôi đã không còn nhớ được tất thảy những con đường mình từng đi qua. Lại có khi cảm thấy, tất thảy ấy cũng chỉ là một nẻo đường chưa đến điểm cuối cùng.

Không phải nam. Không phải nữ. Chúng ta là con người.

Đừng đối xử với tôi như với một chàng trai. Đừng đối xử với tôi như với một cô gái. Trước tiên, hãy nhìn nhận và đối xử với tôi như một con người.

« Older posts

© 2020 Hai Thế Hệ — Powered by WordPress