Chào cậu. Cậu vẫn khỏe phải không? Đã lâu lắm rồi kể từ khi cậu rời khỏi đây. Có lẽ vậy. Tôi không nhớ, không rõ cậu biến mất từ khi nào. Cho đến một buổi sáng thức dậy, mọi thứ đang rất quen thuộc bỗng chốc hóa lạ lẫm, trở về đối diện với chính mình, mới giật mình tự hỏi, bao lâu rồi cậu không còn ở đây. Cậu đi đâu vậy? Cậu vẫn sẽ đứng yên nơi cậu đang đứng để tôi tìm lại chứ?


Và rồi bước chân này, đôi mắt này, trái tim này hoảng loạn tìm kiếm từng ngóc ngách. Tìm cậu trong những góc phố cũ; trong những đêm mưa ngập hiên vắng, nơi những con mối hoang le lói vụt qua vụt lại nơi chiếc đèn chao liệng trên cao; giữa cánh đồng cỏ xanh ngát xanh, đường chân trời trải dài vô tận; trên những trang sách từng đọc, những bản nhạc từng nghe; trong chiếc bóng ngay dưới chân những đêm trăng tỏ; trong chính hình ảnh nơi đáy mắt khi đứng trước tấm gương. Hóa ra, cậu vẫn lặng lẽ ở yên vị trí cũ, ở những ngày tháng đó – những nơi tôi tưởng chừng đã nằm lòng từng chân tơ kẽ tóc – nhưng sao vẫn không thể gặp lại. Tôi biết cậu vẫn không ngừng vẫy gọi bên tai mình những dư âm – những thanh âm tưởng chừng đã in sâu vào tâm trí – nhưng rồi vẫn không thể nghe được rõ ràng. Cậu luôn ở thật gần. Và rồi, cậu luôn ở thật xa. Là thời gian đã giấu cậu đi, hay tôi vô tâm không giữ cậu ở lại? Cứ mỗi tiếng đồng hồ tích tắc đếm giây vang lên, tựa tiếng bước chân, là cậu đang lùi lại, hay tôi tự mình bước ra xa?


Tôi nhớ cậu. Giọt nước này, là nước mắt tôi rơi hay cậu cũng đang khóc? Cậu lặng yên, hay chính tôi không thể mở lời? Tôi nhớ cậu. Tất cả những gì đã xảy ra, tất cả khoảng thời gian đã đi qua, những ký ức, những xúc cảm, những mối quan hệ, những thói quen hình thành nên cậu, nối tiếp hình thành nên tôi, ngày hôm nay. Mọi thứ vẫn nằm yên vị ở vị trí của nó, duy chỉ có vị trí trong lòng cậu, trong lòng tôi là nông sâu, đậm nhạt khác nhau.


Khoác lên mình bộ trang phục đã ám mùi ẩm mốc. Chỉnh sửa lại kiểu tóc. Đến ngã tư từng in hằn dấu chân của cậu. Tìm lại cậu. Tìm chính mình. Nhưng rồi nhận ra dù đứng đó bao lâu, làm tất cả những gì cậu đã làm, tôi không thể gặp lại cậu, nguyên vẹn, một lần nữa. Chỉ là những mảnh ghép rời rạc tạo nên những hình ảnh méo mó. Nơi đây, cậu mỉm cười. Nơi đây, tôi lệ rơi. Nhiều quá, những thứ ra đi, những con người ra đi cùng sự biến mất của cậu. Có khi nào cậu sẽ nhớ và đến thăm tôi, chỉ để nhắc nhở rằng tôi đã vuột mất cậu từ khi nào. Âm thầm, chậm rãi, nhưng chắc chắn, không thể tìm lại. Chỉ ở khoảnh khắc tôi nhận ra mình, hiểu thấu mình, ngày hôm nay, trong thời điểm hiện tại. Là khi mơ hồ nhìn thấy cậu trở về, rõ ràng hơn bao giờ hết.


Chào tôi của ngày cũ. Đã lâu không gặp. Cậu vẫn khỏe phải không?

Dạ Phong.