Sau cùng, xin hãy lựa chọn yêu thương

Thỉnh thoảng, tôi vẫn thường bật dậy khỏi giấc mơ, và cảm giác tuổi thơ mình chưa từng rời xa đến vậy. Hình như mọi chuyện chỉ vừa xảy ra ngày hôm qua. Khoảnh khắc ấy dường như vẫn hiện lên thật rõ ràng, vào lúc một cô bé phát hiện ra chú chó nhỏ của mình sau bao nỗ lưc kiếm tìm. Chú chó nằm đó, lấp ló trong hàng rào râm bụt, thẳng đơ, bộ lông màu xám thẫm lại vì ướt nước mưa. Và rồi, đôi mắt nó đang nhắm nghiền đột ngột mở ra. Tôi cũng giật mình tỉnh giấc, trái tim sợ hãi thắt lại.

Giấc mơ ấy vẫn luôn ám ảnh và day dứt như vậy. Nếu tôi của ngày xưa đã không rời khỏi nhà từ sáng đến khuya để tránh phải nghe những tiếng cãi vã? Nếu ba mẹ đã không vì những giận dữ của mình làm lất át đi lý trí? Tôi đã không bao giờ biết được nguyên nhân thực sự vì sao chú chó ấy lại bỏ mình mà đi. Những khi thức dậy khỏi cơn mơ, tôi lại dằn vặt tự hỏi: Nó đã nằm đó bao lâu rồi? Vì sao nó lại nằm ở đó? Nó đã tìm kiếm và chờ đợi cô bé ấy trong bao lâu, để rồi không thể chờ được nữa?

Những dằn vặt ấy đã không ngừng nhắc nhở rằng chính nỗi đau đã giết chết những yêu thương mà đáng lý tôi có thể trao tặng. Và nỗi  đau này sẽ nhấn chìm ta vào biết bao những nỗi đau khác, vào lúc ta thức tỉnh và nhận ra mình đã đánh rơi những gì. Vậy nên giờ đây, dù trải qua bao nhiêu tổn thương, tôi vẫn muốn lựa chọn tin tưởng.

Tôi tìm cách thu nhỏ vòng tròn quan hệ của mình lại. Tiệc tùng và những người bạn mới nghe có vẻ thật vui, nhưng khi tiệc tàn, tôi tự hỏi, ai mới là người thực sự ở lại, vỗ về mình trong những ngày dài chán nản và bình lặng. Và liệu mình có thể đến thăm và chăm sóc tất cả, khi nghe tin họ bị đau? Trong một vòng tròn quan hệ quá rộng, tôi biết mình sẽ không đủ thời gian và năng lực để thực hiện trọn vẹn hai chữ “yêu thương”.

Bỏi yêu thương không phải chỉ là lời nói, là một tin nhắn hỏi thăm có ổn không mỗi khi mình bệnh. Mà yêu thương thuộc về một người sẵn sàng bước đến sờ trán bạn, pha thuốc cho bạn, sẵn sàng bật bếp lên sau khi hỏi bạn muốn ăn gì; Là người sẽ không bỏ đi khi bạn nhai đi nhai lại những câu chuyện nhạt thếch; Là khi bạn dù đau khổ nhưng vẫn cố tự vực dậy bản thân, vì biết còn có ai đó, một điều gì đó, trông chờ vào sự hiện diện của bạn.

Khi bạn ôm chú cún của bạn vào lòng, đó chưa phải là yêu thương. Mà yêu thương thuộc về những ngày bạn phải dọn nhà nhiều lần, vì nó bệnh và nôn ói. Khi bạn chạy ngược chạy xuôi tìm hiệu thuốc thú y. Nằm trong nỗi lo lắng thường trực rằng nó sẽ không qua khỏi… Bạn cũng không thể nói rằng mình yêu thương một người, chỉ vì bạn tương tư họ, mang trong mình nỗi nhớ họ suốt năm dài tháng rộng. Mà yêu thương là khi bạn có thể chịu đựng được những lần họ nổi nóng. Khi bạn cố gắng tránh làm những việc khiến họ tổn thương. Khi bạn kiên nhẫn hỏi đi hỏi lại để hiểu họ thực sự muốn nói gì. Bạn có muốn sống thật tốt để họ đỡ phải lo lắng không? Bạn có thể thở phào một cái rồi cho qua khi trông thấy sự vụng về của họ? Bạn có cảm thấy tự hào về họ dù họ chỉ là một kẻ vô danh? Ngay cả khi bạn trong trạng thái tuyệt vọng và đau khổ nhất, vẫn có thể nghĩ về họ và lo lắng cho họ?

Tôi đã từng cho rằng mình thực sự yêu thương chú chó nhỏ ấy; vì tôi vui khi nhìn nó chạy nhảy; vì cảm thấy thật ấm áp khi ôm nó vào lòng. Nhưng sau cùng, đã vì nỗi buồn của mình mà bỏ rơi nó khi nó cần tôi nhất. Trong những cơn mộng mị, thỉnh thoảng tôi vẫn nhìn thấy chú chó ấy vẫy đuôi chạy về phía mình – một nỗi hy vọng đến tuyệt vọng tôi đã mang theo suốt tuổi thơ, đến tận khi trưởng thành. Nhưng rồi không gì có thể thay đổi được sự thật đã diễn ra. Dù tôi có nuôi thêm bao nhiêu chú chó khác. Dù giờ đây căn nhà lặng hơn khi ba mẹ đã thôi không còn những lần cãi nhau…

Nhưng ít ra cái chết ấy đã không thành vô nghĩa, khi có thể làm sống lại trái tim kẻ ở lại – là tôi đây. Dù có chuyện gì xảy ra, cũng đừng trốn chạy, cũng đừng ghét bỏ. Nhiều người vẫn thường sợ thua thiệt, nhưng liệu đã có mấy người đủ can đảm và kiên nhẫn thực hiện trọn vẹn hai chữ “yêu thương”?

Đến khi yêu thương đủ nhiều, sự tin tưởng vững chãi tựa rễ cây cổ thụ bám vào lòng đất, có lẽ sẽ không bão tố phong ba nào đủ mạnh để quật ngã mối quan hệ ấy được nữa…

Có lần, tôi và mẹ tách cây từ chỗ này sang một mảnh đất khác. Mẹ bảo, con có biết vì sao phải tỉa bớt cành lá của cây đi không? Là bởi cho cây tập trung vào việc mọc rễ; đến khi cây có thể bám trụ lại với đất rồi, thì cành lá lại tự khắc sum xuê thôi. Có lẽ khi chọn tin tưởng một ai đó, vào một điều gì đó, chúng ta cũng thường sợ hãi như vậy. Chúng ta mãi miết tập trung vào những gì chúng ta đã có, để rồi không xây dựng được niềm tin, và luôn ở trong trạng thái chênh vênh nghi ngờ.  Nhưng nếu có thể tạm quên đi kết quả, tạm quên đi câu hỏi rằng ta sẽ nhận lại những gì, và tập trung vào việc xây dựng niềm tin. Đến khi yêu thương đủ nhiều, sự tin tưởng vững chãi tựa rễ cây cổ thụ bám vào lòng đất, có lẽ sẽ không bão tố phong ba nào đủ mạnh để quật ngã mối quan hệ ấy được nữa; cho dù là mối quan hệ giữa người với người; hay là mối quan hệ giữa chính ta với ước mơ hoài bão của ta cũng vậy.

Cho dù sẽ có lúc con thất bại, có lúc con khổ đau, thì con chỉ cần nhớ: vũ trụ không quay quanh con. Vũ trụ cũng không quay quanh  bất cứ một người nào. Nên thế giới sẽ không vận hành theo cách làm hài lòng con. Nếu con có thể gieo hạt yêu thương, kiên nhẫn chăm bón chờ hạt giống ấy nảy mầm, thì hạnh phúc nhất định sẽ nở hoa.

Dạ Phong.

Đọc thêm: Bàn về tình yêu

"Tôi sẽ trở nên đẹp hơn. Nhưng không phải nam tính, hay nữ tính hơn. Mà trở nên giống tôi hơn."
Bài viết đã được tạo 34

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Bài liên quan

Bắt đầu nhập từ khoá bên trên và nhấp enter để tìm kiếm. Nhấn ESC để huỷ.

Trở lên trên