Gửi lại tôi thuở ấy

Giấc mơ trưa – sáo trúc Ngọc Anh

Còn rất nhiều chuyện khác mà tâm trí nàng giờ đây vẫn ghi nhớ một cách rõ ràng. Vui nhiều lắm, nhưng cũng nhiều nỗi buồn còn dai dẳng khôn nguôi. Nhưng ký ức tuổi thơ sẽ luôn là tài sản quý giá nhất mà nàng có.

Ngày nàng còn nhỏ, cứ mỗi dịp Tết tivi lại có truyền hình cáp miễn phí để xem. Được nghe nhạc quốc tế trên MTV. Xem phim nước ngoài trên HBO. Hoạt hình trên Cartoon Network. Và Thế giới động vật trên Discovery.  Những giấc mơ vụn vặt hão huyền bắt đầu đeo đuổi nàng từ đó. Được trở nên xinh đẹp như Thất tiên nữ. Được ở trên cung trăng như Hằng Nga. Trở thành phù thủy như Sabrina. Ước mơ thống trị thế giới như mèo Salem. Suốt ngày lảm nhảm mấy bản nhạc Hoa mà nàng chẳng thể hiểu ý nghĩa. Không ngừng mơ về một ngày được đến châu Phi. Lang thang trên xavan. Đứng dưới mấy cái gốc cây baobap ngẩng đầu nhìn lên tán lá. Rồi nàng xin lại những quyển sách giáo khoa địa lý cũ, cắt những tấm ảnh chụp rừng lá kim, rừng lá rộng, rừng taiga, rừng cao su, rừng khộp,… tất cả những cảnh quan trên thế giới được in trong sách, tạo thành bộ sưu tập, và coi như kho báu của riêng mình.

Nàng trèo lên mấy ngọn đồi cao, phóng tầm mắt lên về mấy bản làng phía xa thật xa và hình dung nó như một thế giới khác. Nơi đó có những ngôi nhà sàn, có những phụ nữ mặc váy giã gạo, có những cái gùi chất đầy măng… Rồi nàng theo mẹ vào rừng, băng qua những khe suối róc rách chảy. Những con bọ chân dài đen nhánh nhảy múa trên mặt nước. Mấy tảng đá bự thiệt bự phủ đầy rêu xanh. Nàng nhổ mấy cây dương xỉ nho nhỏ mang về nhà trồng. Mẹ mắng “Hâm à”. Hóa ra xung quanh khu nàng ở đâu thiếu gì loại cây này. Trên những bờ đất. Trên những thân gỗ mục. Nàng còn tình cờ phát hiện ra cây hoa đồng tiền còn xanh lá. Cẩn thận bấng vào chậu để trồng. Mấy ngày sau liền thấy nó chết khô. Nàng tiếc nuối hoài không thôi.

Nơi nàng sống hồi ấy có một ngọn núi rất cao. Trên đỉnh núi có một tảng đá thật lớn.  Dưới chân núi, sau mỗi cơn mưa, mây sà xuống bao phủ những ngọn đồi trập trùng. Nàng hay ngồi ở mấy bậc đá dẫn lên chùa mà trông ra khung cảnh ấy. Nghĩ chắc hẳn có tiên bay lượn trong những đám mây. Rồi hoàng hôn buông, từng vệt đỏ dài sau đỉnh núi. Những vệt nắng nhợt nhạt còn sót lại trên đồi. Tiếng muỗi vo ve ngay bên tai. Những con măn mắt tụ lại thành từng đám lửng lơ trong không gian. Nàng hay chạy thẳng vào chúng. Nhưng cứ vừa đến nơi tất cả đã bay đi. Ở trên cao, những vì sao bắt đầu hiện lên rõ ràng. Nàng đã ngồi ở những bậc đá ấy suốt nhiều năm, và nghĩ khi mình lớn lên sẽ cùng bạn bè chinh phục tảng đá cheo leo kia. Nhưng rồi nàng đã lớn lên và trưởng thành ở một nơi khác. Thêm nhiều ước mơ nữa xuất hiện trong tâm trí nàng. Nhưng thỉnh thoảng nàng lại lên Google, chỉ để ngắm nhìn tảng đá ấy một lần nữa. Nó vẫn nằm sừng sững ở đó suốt bao năm qua, như chờ đợi nàng trở về.

Tảng đá vẫn nằm sừng sững ở đó suốt bao năm qua, như chờ đợi nàng trở về. (Ảnh: Internet)

Hồi còn ở quê, ở sau nhà nàng có cây trứng gà. Sau lớn nàng mới biết còn được gọi là cây lê ki ma. Nàng chỉ thích ăn quả xanh chứ không ăn được quả chín. Mỗi khi đến mùa hoa, nàng lượm đầy một bụng áo mang vào xâu vòng. Vòng cổ, vòng tay, vòng chân, khuyên tai, loại nào cũng có. Nàng đeo khắp người, rồi cứ vậy trèo lên giường đi ngủ. Lúc tỉnh dậy đã chẳng còn cái vòng nào vẹn nguyên. Nàng lại loay hoay đi lượm hoa làm lại tất cả. Về sau nàng còn biết cả cách làm hoa tai bằng cuống lá khoai lang. Bẻ thành từng đoạn ngắn, tước ra, trông như mấy đôi hoa tai trong phim cổ trang vậy. Nhưng chẳng mấy chốc cũng đứt hết. Như khi nàng làm đèn lồng bằng hoa râm bụt. Cũng cẩn thận lắm. Mà cứ đứt hoài. Làm kèn bằng lá chuối thì thổi mãi cũng không kêu. Nàng cảm giác như mình là đứa trẻ tệ nhất trong những đứa trẻ vụng về nhất. Rồi nàng chuyển vào sinh sống ở vùng núi. Lúc này trước nhà nàng có cây mận. Đến mùa nở hoa trắng xóa. Trái chín rụng đầy sân. Chát lắm. Mỗi buổi trưa nàng thường trốn mẹ tót lên cây ngồi, chọn những trái trông ngon nhất để ăn. Bị kiến vống cắn không biết bao nhiêu lần. Nàng còn thường xuyên hái thật nhiều, rồi tìm chỗ giấu đi. Vẽ sơ đồ cho hai anh đi tìm “kho báu mận”. Chẳng ai hứng thú, nàng tự giấu rồi lại tự mình tìm ra. Rồi tự mình ăn hết số mận ấy.

Năm đó ba nàng đi làm xa về. Lần đầu tiên nàng được trông thấy chiếc điện thoại di động. Trước đó, nhà nàng có một chiếc điện thoại bàn màu trắng. Và một quyển danh bạ điện thoại dày cộm mẹ cất trên nóc tủ. Một lần, nàng lén mẹ thử bấm số rồi gọi. Đầu dây bên kia vừa có tiếng Alo là nàng cúp máy ngay. Vậy mà sau cùng mẹ vẫn phát hiện ra nàng đã nghịch. Thế nên mẹ không cho nàng đụng vào điện thoại di động của ba. Mẹ bảo “Con bé này chỉ giỏi phá”. Nhưng ba thì chiều nàng. Cái điện thoại ấy chẳng có gì. Vậy mà mấy anh em cứ truyền tay nhau xem như báu vật. Chơi đi chơi lại trò rắn săn mồi không biết chán. Mở FM rè rè nghe mấy tin tức giao thông chẳng đâu vào đâu. Hồi ấy trên mấy cái cd lậu thường có tin nhắn cú pháp cài nhạc chờ. Nàng nhắn theo. Không biết bao nhiêu lần bị mẹ mắng mà vẫn không chừa cái tật thích tọc mạch. Cả ba lẫn mẹ mất mấy cái sim bị khóa khi nàng cố tìm cho ra mã pin của điện thoại là gì. Đến tận bây giờ, thỉnh thoảng anh nàng vẫn hay nhắc: “Mi là hư nhất nhà.” Vì những lần nàng nghịch dại, nghịch ngu. Nàng tin rằng nấu màu sáp chảy ra thì sẽ có màu nước để xài. Thế là nàng làm vỡ mất một cái chén. Tiêu tan luôn hộp sáp màu. Nàng tin rằng cắt đôi quyển tập ra sẽ thành hai quyển. Mẹ đỡ được ít tiền. Vậy là mẹ phải đi mua quyển khác. Nàng nghĩ nướng sắn ở cây rơm sẽ nhanh hơn. Suýt nữa nàng đốt nhà. Rồi có lần nhà bị cháy, hai anh nàng chạy ra. Còn mỉnh nàng leo lên giường ngồi khóc vì thương cái nhà. Lại phải có người chạy vào bế nàng ra… Bây giờ nghĩ lại, nàng vẫn không tin được mình đã từng như vậy.

Còn rất nhiều chuyện khác mà tâm trí nàng giờ đây vẫn ghi nhớ một cách rõ ràng. Vui nhiều lắm, nhưng cũng nhiều nỗi buồn còn dai dẳng khôn nguôi. Nhưng ký ức tuổi thơ là tài sản quý giá nhất mà nàng có. Là thế giới riêng của nàng không ai khác có thể xâm phạm vào được. Là nơi để nàng nương tựa, khi hiện tại và tương lai chỉ toàn những mông lung. Nàng vẫn thầm nghĩ, giá mà có phép màu khiến nàng quên hết những trải nghiệm lúc xưa. Liệu giờ đây nàng có thể nhìn thế giới đầy vô tư và háo hức như một đứa trẻ?

Dạ Phong.

Đọc thêm: Thanh âm của ký ức

Những đốm nắng tròn

"Tôi sẽ trở nên đẹp hơn. Nhưng không phải nam tính, hay nữ tính hơn. Mà trở nên giống tôi hơn."
Bài viết đã được tạo 35

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Bài liên quan

Bắt đầu nhập từ khoá bên trên và nhấp enter để tìm kiếm. Nhấn ESC để huỷ.

Trở lên trên