Thuở tôi còn rất nhỏ, cả gia đình sống dưới mái nhà tranh, vách đất trộn rơm. Những buổi trưa hè, nắng xuyên qua khe hở tạo thành đốm tròn nhỏ như những đồng xu rung rinh phát sáng. Tôi thích đưa bàn tay ra chụp lấy những đốm tròn ấy. Nhưng chúng như có phép màu, dễ dàng thoát khỏi lòng bàn tay, không bao giờ có thể nắm giữ.

Ngày qua ngày, những đốm nắng tròn xuất hiện và biến mất. Biến mất và xuất hiện. Tôi vào cấp Một.

Những bước chân đưa tôi ra khoảng không gian rộng hơn. Đốm nắng tròn rơi rụng khắp khoảng sân trước nhà, nơi có giàn mướp hoa vàng ong bướm thay nhau bay đến. Những đốm nắng rơi đầy dưới gốc cây ba vẫn thường mắc võng, lung lay theo từng nhịp gió thổi qua. Tôi nằm trên người ba, nheo mắt nhìn lên tán cây rộng lớn, thấy hàng ngàn mặt trời bé con, như những viên kim cương thay nhau lấp lánh.

Lấp lánh rồi lụi tàn. Lụi tàn rồi lấp lánh. Tôi vào cấp Ba.

Thế giới trải dài theo từng nhịp bước chân. Những đốm nắng tròn rơi đầy trang vở, rơi trên mái tóc cậu bạn ngồi phía xa xa, thắp sáng những nụ cười của lũ bạn dưới bóng  phượng vĩ giữa sân trường. Nắng chiếu vào khung cửa kính, hắt lên hành lang thành vệt dài, soi rõ từng dấu giày in hằn lên những viên gạch cũ. Vệt nắng dao động, màu áo trắng ai thêm tinh khôi mỗi lần ngang qua. Màu nắng dịu dàng buổi bình minh. Màu nắng hanh hao những trưa hè ít gió. Màu nắng nhuộm đỏ đường chân trời khi chiều buông, và rặng cây mỗi lúc một đen lại.

Ngày về đêm. Đêm nối ngày. Tôi dang rộng đôi cánh bay đi.

Đốm nắng to tròn rung rinh trên nền gạch, ngay giữa căn phòng nhỏ. Tôi nhìn lên, thầm đánh dấu được nơi sẽ dột khi mưa xuống. Những đốm nắng nằm lặng trên nền gạch ở thư viện những trưa vắng, bài nghe tiếng anh lùng bùng trong tai nghe và mùi bánh mì phả vào cánh mũi, con chữ nhảy múa không theo một trật tự nào. Nắng chảy tràn vào quán cà phê từ buổi mai, những chiếc bàn được lau đi, đốm nắng như tan ra, lấp lánh, soi sáng cả những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Nhuộm màu hoàng hôn vào tiếng thở dài mệt mỏi. Những đốm nắng lúc nhỏ lúc to, không nằm yên, lay động theo mỗi cơn gió chiều, xào xạc lá bay. Công viên lên đèn, màu nắng nhạt dần, nhạt dần rồi biến mất trên khuôn mặt người đối diện. Chỉ còn nụ cười vẫn rực rỡ như màu nắng. Cho đến khi lẫn vào màn đêm. Lẫn vào màn mưa dày đặc.

Nắng rồi mưa. Mưa và nắng. Tôi trưởng thành.

Những đốm nắng tròn…. Những đốm nắng không còn nữa.

Con đường buổi mai còi xe và khói bụi.

Con đường buổi chiều khói bụi và còi xe.

Thành phố lên đèn. Từng căn nhà phát sáng.

Màn hình tivi. Màn hình điện thoại. Những bức tường sạch sẽ.

Tiếng đồng hồ báo thức. Hơi ẩm của cơn mưa đầu mùa tràn vào khung cửa sổ.

Tiếng đồng hồ báo thức. Cái nóng phả vào từng hơi thở, chất chứa trong từng giọt mồ hôi…

Tôi trở về.

Những buổi trưa hè đã ngớt tiếng ve ngân. Sàn nhà lát gạch lành lạnh bên dưới, trần nhà nhẵn mịn, tìm hoài không thấy một khe hở phía trên cao.

Những bước chân đưa tôi ra không gian rộng lớn hơn. Khoảng sân lợp tôn mát mẻ mẹ đang ngồi chải tóc. Màu tóc bạc ánh lên như những viên kim cương tí hon. Nắng bao phủ lên ngôi nhà ai đó mới xây – nơi mảnh vườn ba vẫn thường mắc võng.

Những trang vở đóng lại. Những nụ cười đã tắt. Cậu bạn ngồi phía xa xa, xa đến nỗi đã không còn trông thấy được nữa. Nắng chiếu vào khung cửa sổ, hắt lên hành lang từng vệt dài. Có còn thấy dấu giày của mình in hằn lên từng viên gạch cũ? Màu nắng dịu dàng. Màu nắng hanh hao. Màu nắng lẫn vào màn đêm thăm thẳm.

Tiếng đồng hồ báo thức.

Hôm nay trời nắng.

Hôm nay trời mưa.

Hôm nay, mình không phải đi làm.

Dạ Phong.

Share and Enjoy !

0Shares
0 0