Vầng trăng yêu thương

Trung thu.

Bạn nhắn tin, bảo: “Hình như sinh nhật cậu năm nào cũng mưa.” Tôi chột dạ, nghĩ lại. Ừ nhỉ. Vào ngày này cách đây hơn hai mươi năm, cũng là một ngày mưa, mẹ kể lại. Mưa dầm dề, mưa tầm tã từ trưa đến chiều.  Ba và một người hàng xóm phải đội nón, dầm mưa đi bắt gà về làm thịt để mẹ ăn tẩm bổ. Cũng là ăn mừng vì sinh được một  đứa con gái như ước nguyện. Suốt những năm tháng tuổi thơ, một nỗi lo luôn thường trực vào mỗi dịp sinh nhật, tôi sợ trời sẽ mưa hoài không tạnh, sợ không được đi rước đèn, không được xem múa lân, không thể  ra nhà văn hóa xem văn nghệ và nhận phát quà. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn âm thầm tự hỏi lòng. Phải chăng vì nỗi lo về những cơn mưa, nên khoảnh khắc bầu trời quang đãng và vầng trăng tròn vành vạnh hiện ra, bỗng trở nên có ý nghĩa với tôi nhiều đến vậy.        

Mỗi lần bóng trăng treo giữa trời, tôi bỗng nhớ về cái hiên nhà nơi ánh trăng hắt bóng những tán cây xuống nền gạch, rồi tất thảy lay động nhẹ nhàng mỗi lần gió thổi qua. Thuở ấy, những đứa trẻ chúng tôi vẫn thường chạy chơi trên những nẻo đường mùa trăng, và đứa nào cũng giữ một niềm tin rằng mặt trăng luôn đi theo mình. Bởi dù chúng tôi cố gắng chạy nhanh, chạy xa đến đâu, khi ngẩng đầu trông lên vẫn thấy vầng trăng ở đó, yên tĩnh, điềm đạm. Sau này, khi kiến thức về thiên nhiên đủ nhiều để hiểu được những điều giản đơn, trong tôi vẫn giữ trọn niềm tin ấy trong những đêm lang thang vô định, giữa thành phố chỉ còn lại sự trống vắng và lạnh lẽo khi loài người ngủ say.

Dưới ánh trăng, vạn vật bỗng hiện ra trong một sắc thái rất lạ. Bầu trời như rộng và sâu hơn. Rồi không gian trở về trong một sự tĩnh lặng đến vô cùng. Dường như ánh trăng cũng có mùi hương, là thứ mùi lành lạnh của sương đêm, hòa lẫn cùng sự thanh mát tỏa ra từ cây cỏ. Và âm thanh của ánh trăng, là tiếng gió nhè nhẹ luồn qua từng tán cây, tiếng côn trùng trở mình kêu râm ran trở nên rõ ràng giữa đêm khuya thanh vắng. Khi ấy, tôi chợt nhớ mảnh sân nhỏ nơi ba từng trải chiếc chiếu nằm ngắm bầu trời đêm. Nơi ba anh em thi nhau tìm kiếm ông chăn vịt – là năm ngôi sao nằm thẳng hàng theo lời của ba. Bên tai tôi lại văng vẳng câu nói quen thuộc của mẹ  “Thêm một tuổi nữa rồi phải ngoan hơn nghe con”, rồi giọng nói của hai anh giục tôi ước nhanh lên để còn phá cỗ. Lại hình dung ra hai cái bóng của tôi và đứa bạn thân đổ dài trên mặt đường, và cả hai giật mình khi nhận ra chúng tôi đã cao lớn đến thế. Nhớ những buổi sớm tinh sương trở dậy, nhận ra bóng trăng vẫn còn nhàn nhạt treo giữa nền trời đang mỗi lúc một sáng dần lên. Và thầm thì câu hát thuở nào ba mở hoài trên chiếc đài cassette cũ: “Chiều nay… lối về đất mẹ là đây. Đường xưa… còn ấp ủ bóng trăng gầy.” Vầng trăng chiếu qua khe cửa sổ. Bàng bạc hắt lên từng tán cây. Lấp lánh trên mặt nước. Ẩn mình dưới làn mây. Cheo leo trên đỉnh đồi… Luôn luôn ở đó. Chưa bao giờ trễ hẹn. Dù trời đổ mưa. Thì sau cơn mưa, ánh trăng vẫn trong trẻo vẹn nguyên như vậy…

Vậy mà, tôi cũng từng lãng quên, hệt như cách nhân vật trữ tình trong bài thơ “Ánh trăng” đã quên đi “tri kỷ” của mình….

Vậy mà, tôi cũng từng lãng quên, hệt như cách nhân vật trữ tình trong bài thơ “Ánh trăng” đã quên đi “tri kỷ” của mình. Khi sự hào nhoáng của những ánh đèn giăng mắc khắp nơi làm mờ đi tất thảy những điều dung dị khác. Tôi đã có được nhiều. Nhưng cũng đánh mất thật nhiều. Đánh mất đi chính mình, thuở ngày xưa. Đánh rơi kỷ niệm vào một góc nào đó của thời gian, chỉ còn dư âm mãi vọng lại. Cho đến khoảnh khắc tôi nhìn lên bầu trời một lần nữa, cảm giác “đột ngột vầng trăng tròn” bỗng khiến lòng xốn xang. Đó là thứ cảm giác nhận ra vầng trăng vẫn luôn ở đó, yên tĩnh, điềm đạm, lặng lẽ tỏa bóng. Tôi đã chạy được bao xa? Tôi đã chạy nhanh đến chừng nào? Tôi đã có được bao nhiêu trong những điều tôi ước mong? Hay tôi đã thất bại tất thảy bao nhiêu lần? Vầng trăng không quan tâm, vầng trăng không cần hỏi, như thể chỉ cần tôi còn hiện diện trên cõi đời, thứ ánh dáng dịu dàng ấy vẫn luôn bao dung và chở che cho mình.  Cũng là giây phút tôi chợt nhận ra, không cần phải thật nhiều của cải, không cần một bộ óc xuất chúng, cũng không cần một ngoại hình thật mỹ miều… để có thể tận hưởng được những điều đẹp đẽ nhất trên thế gian. Hóa ra cuộc đời này vốn luôn công bằng, thứ khiến người ta cảm thấy bất công, là bởi vì những giá trị chính ta tự tạo ra và theo đuổi.

Tôi vẫn luôn tự hỏi, liệu ở một nơi nào đó, những đứa trẻ một thời cùng tôi lớn lên có còn nhớ về vầng sáng bàng bạc trên những nẻo đường khuya thanh vắng? Có nhớ từng bóng cây lay động trước hiên nhà? Có còn ngửi thấy mùi sương đêm bảng lảng rơi? Có nhớ đến ánh đèn ông sao nhấp nháy nối nhau đi thành từng hàng dài? Có nghe giai điệu “tùng dinh dinh tùng tùng dinh dinh” mà trong lòng chợt bồi hồi xốn xang?… Và ở nơi phương trời đó, các cậu có từng một lần ngẩng đầu nhìn lên, và nhớ về mình, nhớ tuổi thơ chúng mình cùng nhau san sẻ?

Ánh trăng trong lòng mỗi người, liệu có còn rực rỡ hay không?

Dạ Phong.

Đọc thêm:

Bầu trời bao dung

Những vì sao đã tắt

"Tôi sẽ trở nên đẹp hơn. Nhưng không phải nam tính, hay nữ tính hơn. Mà trở nên giống tôi hơn."
Bài viết đã được tạo 35

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Bài liên quan

Bắt đầu nhập từ khoá bên trên và nhấp enter để tìm kiếm. Nhấn ESC để huỷ.

Trở lên trên