Bàn về tình yêu

Hồi ấy, tôi đã gần như dành cả tuổi trẻ để hình dung ra cảnh tượng nhìn thấy tình yêu của đời mình. Họ sẽ ngồi bên cạnh khung cửa sổ xe bus, lặng lẽ nhìn ra ngoài kia nơi phố thị ồn ào. Đôi mắt họ vừa như tập trung suy tư điều gì đó, cũng vừa lơ đễnh như không có gì thực sự đọng lại. Cái dáng cô độc của họ như chìm hẳn vào ánh hoàng hôn.

Tôi thích cảm giác ấy, khi nhìn về một người xa lạ và tự mình suy diễn những gì đang diễn ra trong đầu họ. Chính bởi sự xa lạ khiến tôi không thể biết bất kỳ thông tin nào, từ đó sẽ chẳng có gì phủ nhận những huyễn hoặc của tôi là sai. Và tôi cứ vậy hình dung về họ theo hướng chủ quan nhất. Rằng họ cũng đang buồn khi nhận ra thành phố này đã đổi thay quá nhiều. Rằng họ cảm thấy mệt mỏi khi chứng kiến dòng người ngoài kia quá đỗi bon chen…. Một sự kết nối mạnh mẽ chạy dọc khắp cơ thể, khiến tôi cảm thấy tâm hồn mình được sẻ chia dù họ và tôi chưa hề mở miệng nói với nhau một lời. Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra đó là người trái tim mình luôn kiếm tìm.

Nhưng cảnh tưởng ấy mãi nằm lại trong suy tưởng của thời son trẻ. Vì cuộc đời luôn diễn ra theo cách khiến chúng ta bất ngờ. Để rồi tất cả những cuộc tình trên nhân gian này đểu khởi đầu ở những hoàn cảnh không giống nhau. Dù vậy tôi tin có một điểm chung rằng, mấu chốt khiến trái tim chúng ta nhận ra mình đã yêu, là khi ta cảm nhận được sự thấu cảm và san sẻ. Tôi từng đọc được ở đâu đó, loài người là một giống loài cô độc. Đành lòng giống loài nào cũng sinh ra và chết đi trong đơn độc, nhưng do loài người có cảm xúc, nên sự cô độc ấy không được xem như điều hiển nhiên nữa. Người ta xem nó như một tấn bi kịch. Vậy nên ai cũng loay hoay đi tìm mảnh ghép của đời mình, để thấy sự tồn tại của bản thân không còn lẻ loi.

Sự thấu hiểu, giống như que diêm châm lên ánh lửa tình giữa những người yêu nhau. Nhưng rồi chính nó cũng là ngọn lửa hủy diệt đi rất nhiều mối quan hệ. Có hai vấn đề ở đây: thứ nhất, liệu sự thấu hiểu ấy có phải là sự thật, hay ta chỉ đang tự huyễn hoặc mình rằng người nào đó có cảm nhận giống với chúng ta. Và thứ hai, đôi khi ta trông chờ vào sự thấu hiểu quá nhiều, phụ thuộc vào nó quá nhiều, để rồi quay ra thất vọng khi mọi chuyện không diễn ra theo cách mình ước mong.

Trong cuốn “Luận về yêu”, triết gia Alainde Botton viết rằng, “Người ta dễ yêu nhất chính là người mà ta không biết gì”. Cũng như cảnh tượng lãng mạn mà tôi đề cập ở phần đầu, đôi khi chỉ một cử chi nhỏ của ai đó, qua trí tưởng tượng phong phú của những kẻ đang cuồng loạn tìm kiếm một nửa còn lại, cái dấu hiệu nhỏ ấy có thể biến thành cả một nhân cách đầy hoàn hảo. Và quan trọng nhất là hoàn hảo theo một cách vô cùng tương hợp với sự mong mỏi của ta. Bởi ta không biết về họ, trong tâm tưởng của ta họ như một tờ giấy trắng để ta mặc sức vẽ lên tất cả những đặc tính mà ta muốn. Nhưng ta quên mất rằng, thực ra tờ giấy đã được lấp đầy bởi chính con người thực của họ. Vấn đề do ta chưa đủ thời gian để nhìn thấy mà thôi.

Khi cho rằng ai đó thấu hiểu ta, ta cũng mặc nhiên ta nhất định cũng sẽ thấu hiểu được họ. Điều đó vô tình khiến ta nảy sinh tâm lý áp đặt, và sẽ trở nên thất vọng nếu người tình của mình có những quan điểm, hành động, gu thẫm mỹ… khác với ta. Ví như, tôi thường nghĩ người thương và mình có gu âm nhạc giống nhau, để rồi bị shock khi lần đầu tiên nghe họ khen một ca khúc mà với tôi “thật sự không thể nghe nổi.” Khoảnh khắc ấy giống như họ đã vô tình đẩy một quân cờ, để rồi cả ván bài Domino tuyệt đẹp mang tên “sự thấu hiểu” trong mối quan hệ giữa tôi và họ, tất cả đều đổ rạp. Đó cũng là khi sự hoài nghi bắt đầu lên ngôi. Mãi đến khi ấy, tôi mới lo lắng tự hỏi về con người thật của họ. Lo lắng về cái “sự hợp” mà thuở đầu tôi một mực tin tưởng đã không còn vẹn nguyên nữa. Tôi đã cảm thấy bị lừa dối, nhưng rồi chợt nhớ ra rằng, tôi chưa từng hỏi thẳng người mình thương, rằng họ là người như thế nào.

Sự thấu hiểu vốn không dễ kiếm tìm, nhưng những người yêu nhau thường đòi hỏi nó quá nhiều, như một kẻ tham lam không bao giờ biết đủ. Thuở đầu, chỉ cần cả hai cùng thích một quyển sách, một bài hát, hay một món ăn… cũng đủ làm ta rung động. Nhưng về sau, người ta bỗng quay ngược lại đi tìm những khác biệt, để rồi từ từ chia xa. Tôi thấy buồn, không phải vì họ đã trật khỏi đường ray tôi làm sẵn cho họ. Mà buồn vì mình đã lãng phí quá nhiều thời gian và năng lượng để vẽ ra cái đường ray ấy. Tôi quên mất trước khi gặp tôi, họ đã phải tự xây một đường ray để cuộc đời họ vận hành.

Vậy nên tôi từng nghĩ đến chuyện sẽ kết hôn với người mình không yêu. Có lẽ như vậy sẽ bình yên hơn. Với một cuộc hôn nhân không tình yêu, việc sống với nhau cũng như hợp tác làm ăn vậy. Tôi và họ sẽ không trông chờ vào sự thấu hiểu mà người ta vẫn gán ghép với tình yêu, nên cũng không có sự áp đặt hay thất vọng gì ở đây cả. Bên cạnh đó, vì không yêu nên cả hai vẫn sẽ xem nhau như người lạ, từ đó tôn trọng cuộc sống riêng của người còn lại. Người ta thường cố chen vào cuộc sống của người mà ta yêu nhiều nhất có thể, là bởi ta muốn biết nhiều hơn về họ. Còn khi không yêu, sẽ chẳng buồn bận tâm đến nhau, không còn phải cảm thấy ngột ngạt hay ràng buộc. Những người yêu nhau cũng thường sợ sự tình cảm nồng nhiệt một thời sẽ mất đi, khi phải đối diện với áp lực cuộc sống thuở về chung một nhà. Hôn nhân không tình yêu thì khác, họ đã bỏ hẳn được sự mong manh của tình cảm, và đi thẳng đến trách nhiệm và nghĩa vụ. Họ chấp nhận thực tế rằng ở bên nhau đơn giản chỉ để thỏa mãn bản năng, và chịu trách nhiệm cho bản năng của mình…

“Nếu như vậy sẽ không hạnh phúc?” Một ai đó sẽ hỏi. Câu trả lời sẽ là có hoặc không, tùy thuộc vào lựa chọn của mỗi người. Không phải cứ yêu thì bên nhau sẽ luôn luôn hạnh phúc. Cũng không phải việc bên nhau chỉ vì nghĩa vụ và trách nhiệm sẽ luôn luôn bất hạnh. Bởi suy cho cùng, tình yêu chỉ là một phần rất nhỏ, không phải là tất cả cuộc sống của một người. Vẫn còn nhiều những mối quan hệ khác, những mối bận tâm khác, và những điều khác làm chúng ta mỉm cười mỗi ngày. Dù không thể phủ nhận, phần rất nhỏ ấy đáng mong chờ đến thế nào. Và nó ảnh hưởng rất nhiều đến những phần còn lại. Nhưng, vẫn không thể là tất cả.

Tình yêu, có lẽ cũng giống như ngày chủ nhật vậy.

Ngày chủ nhật, chỉ là một trên bảy ngày trong tuần, nhưng lại là khoảng thời gian người ta mong chờ nhất. Nhưng ngày chủ nhật cũng chỉ thực sự có ý nghĩa, khi người ta đã dốc hết mình làm việc vào những ngày còn lại. Để chủ nhật hoàn toàn được nghỉ ngơi, về cả thể chất lẫn tinh thần. Từ đó tiếp tục có đủ năng lượng để cố gắng vào một tuần tiếp theo. Tình yêu cũng chỉ thực sự trọn vẹn, khi người ta đã làm tốt được những phần còn lại của cuộc sống. Để khi ở bên người mà ta thương, ta sẽ không mang theo những áp lực và lo toan đè nặng lên vai họ….

(Còn tiếp)

Dạ Phong.

Đọc thêm:
Tình yêu, nỗi sợ, những giấc mơ
Ta không chỉ yêu người, ta yêu một dòng thời gian lặng lẽ chảy

Share and Enjoy !

0Shares
0 0
"Tôi sẽ trở nên đẹp hơn. Nhưng không phải nam tính, hay nữ tính hơn. Mà trở nên giống tôi hơn."
Bài viết đã được tạo 28

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Bài liên quan

Bắt đầu nhập từ khoá bên trên và nhấp enter để tìm kiếm. Nhấn ESC để huỷ.

Trở lên trên