Về sự bình thản

Những người xung quanh tôi nói nhiều về hạnh phúc và bình yên, nhưng lại tỏ vẻ khinh bỉ khi nghe tôi nói về mục tiêu lớn nhất của đời mình – duy trì sự thanh thản. Họ cảm thấy bất hạnh thay cho ba mẹ tôi, khi mất bao tiền của cho con cái ăn học đàng hoàng nhưng sau cùng, chúng lại không có ý định tạo dựng công sự nghiệp để ba mẹ, họ hàng có thể nở mày nở mặt. Tôi nghĩ họ đã hiểu sai trong định nghĩa về sự bình thản. Sự bình thản – vốn tự thân nó đã có thể tồn tại, nhưng người ta thường gắn liền nó với những thứ khác mà họ dễ dàng cảm nhận hơn – sự đủ đầy của vật chất và ngập tràn tình yêu thương. Nghĩa là, mày không được mưu cầu sự bình thản, khi cuộc đời mày chưa gặt hái được cái quái gì.

Nhưng với tôi thì khác, mục tiêu duy trì sự bình thản không có nghĩa sẽ buông xuôi tất cả, trốn tránh trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội; hay từ chối đối diện với mọi chuyện không vui xảy đến với mình. Thay vào đó, trong mọi trường hợp, sự bình thản phải luôn được đặt lên hàng đầu, cao hơn hẳn những mục tiêu khác, nếu ta thực sự muốn tâm hồn mình được an yên.

Khi mày thất bại, thì thất bại phải là phụ. Thất bại trong bình thản mới là thứ chính. Khi mày thành công, thành công cũng chỉ là phụ. Đón nhận thành công một cách bình thản mới là thứ chính…. Dù chuyện gì xảy đến, hãy xem nó như một việc hiển nhiên, và đón nhận nó bằng một tâm thế ổn định nhất. Lúc ấy, ta mới có được một tinh thần minh mẫn để tìm cách giải quyết vấn đề.

Khó phải không? Vì đã là mục tiêu, thì sẽ không có mục tiêu nào có thể hoàn thành, nếu chúng ta không dốc hết công sức để thực hiện nó. Nghịch lý ở đây chính là người ta cầu mong sự thanh thản, trong khi họ chỉ tâm trung vào những lo âu, hờn giận, ganh đua,… Nó giống như khi ta mong mỏi được đặt chân đến Tây Ban Nha, nhưng lại mua vé máy bay đến Hoa Kỳ, sau cùng than thở phi công thật tệ bạc vì không cho ta thỏa mãn ước mong.

Ở một trường hợp khác, có thể ngay từ đầu thâm tâm ta đã muốn đến Hoa Kỳ, nhưng lại mở miệng nói về Tây Ban Nha vì nghĩ rằng đất nước ấy “ngầu” hơn. Thì vấn đề ở đây chính là ta đã không dám đối diện với sự thật trái tim mình nắm giữ. Sẽ không có gì sai nếu ta thừa nhận mục tiêu là kiếm được thật nhiều tiền khiến người khác nể phục. Mơ ước trở thành một danh ca nổi tiếng cũng không đáng bị chỉ trích là một kẻ phù phiếm…. Rất nhiều những tham vọng bị đè nén bởi cái gọi là “thanh cao”. Chỉ cần những ước muốn của ta không làm hại đến lợi ích của người khác, ta hoàn toàn có thể dốc lòng theo đuổi nó một cách đường hoàng, cho dù có bị gọi là kẻ thực dụng hay ham mê vật chất chăng nữa. Khi ấy, chí ít ta đã can đảm để người khác nhìn vào con người thật của mình, ai hợp sẽ ở lại, ai không hợp sẽ tự động rời đi. Những mâu thuẫn, những xoi mói và chỉ trích sẽ bớt dần, và ta dễ dàng tìm thấy bình yên hơn. Thay vì cố gắng đặt sự thanh thản lên cao, để rồi sống một cuộc đời đầy lo lắng, mâu thuẫn, và hoài nghi. Một khi ta không dám sống thật với chính mình, sẽ dễ hình dung người khác cũng giống ta, để rồi mỉa mai ai đó thật giả tạo – khi họ nói rằng mục tiêu lớn nhất đời họ là duy trì sự an yên.

Bình thản, cũng có nghĩa là ta chấp nhận những phút giây cảm xúc của mình bị xáo trộn, như một điều hiển nhiên. Ta cần sự phấn khích để cảm nhận niềm vui. Cần đau đớn để thấu hiểu nỗi buồn. Cần đôi lúc giận dữ để nhận được sự tôn trọng. Cần chút lo âu, do dự để tìm thấy nhiều con đường hơn…. Tất thảy những điều ấy như cách chúng ta chấp nhận rủi ro quăng mình xuống nước tập bơi, rồi một ngày kia sẽ thoải mái, tự do vẫy vùng giữa một dòng sông thanh mát. Và chúng ta cần tất cả xúc cảm để hiểu trọn kiếp nhân sinh, để tự do vẫy vũng giữa dòng đời xuôi ngược. Nhưng sự bình thản sẽ luôn là chiếc phao cứu sinh mà ta cần chuẩn bị sẵn sàng, để tự cứu lấy mình khi dòng đời bất chợt chảy xiết nhấn chìm ta xuống. Để có thể chạy lên bờ sông nằm nghỉ ngơi, ngắm nhìn trời cao mây trắng, trước khi buông mình vào dòng đời… một lần nữa.

Sự bình thản, đôi khi còn như chiếc gương giúp ta nhìn rõ những thứ đôi mắt không bao giờ chạm đến được. Những sự vật, những sự việc, những mối quan hệ xung quanh… Ta sẽ biết mình nên chấm dứt sự quan tâm đến điều gì, nên tránh xa những ai, khi chúng ảnh hưởng quá nhiều đến sự bình thản của ta, theo hướng tiêu cực.

Bởi suy cho cùng, ta vốn không thể ngăn mọi thứ tồi tệ diễn ra trên thế gian, nhưng ta có thể xây dựng một thế giới bình an của riêng mình.

Dạ Phong.

"Tôi sẽ trở nên đẹp hơn. Nhưng không phải nam tính, hay nữ tính hơn. Mà trở nên giống tôi hơn."
Bài viết đã được tạo 34

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Bài liên quan

Bắt đầu nhập từ khoá bên trên và nhấp enter để tìm kiếm. Nhấn ESC để huỷ.

Trở lên trên