Đi qua tháng rộng năm dài

Có một câu nói nổi tiếng thế này. Đó là: trước khi chết, toàn bộ cuộc sống sẽ hiện ra trước mắt bạn. Nhưng trên thực tế, không phải lúc nào người ta cũng chờ đến khi sắp chết, mới hình dung lại toàn bộ cuộc đời mình. Sẽ có những giai đoạn, người ta bỗng thấy nhớ da diết cái gọi là “những ngày cũ tươi đẹp” hơn tất thảy. Như mấy đứa nhỏ, sau khi vào đại học sẽ lại vấn vương cái thuở cấp ba. Ai kết hôn một thời gian, qua hết những mặn nồng ban đầu, lại thèm cái tự do tự tại của ngày còn đơn độc. Rồi thì, khi bước dần vào độ tuổi xế chiều, người ta lại khát khao được sống lại tuổi trẻ một lần nữa.

Với tôi mà nói, cũng chưa thể gọi là già. Có điều, mỗi khi nhìn vào gương, lại khẽ thở dài khi thấy mình mỗi năm một đổi khác. Buồn thì không hẳn buồn, nhưng lòng vẫn chùng xuống, âm thầm nhớ về quãng đường dài mình đã đi qua. Mà nỗi nhớ nó lạ lắm, rối như tơ vò vậy. Ban đầu chỉ nhớ về một chuyện. Rồi từ chuyện đó gợi nhớ ra biết bao sự kiện khác. Nằm ngổn ngang trong tâm trí. Vào những đêm khó ngủ, tôi lại lôi chúng ra, cố gắng sắp xếp chúng thật gọn gàng.

Vào năm lên bảy, có lần tôi nhảy từ trên cao xuống rồi bị ngã sưng cái mũi. Trong phút giây hoảng loạn vì đau, tôi đã mong mình có thể quay ngược thời gian. Và nhất định sẽ không thực hiện cú nhảy đó.

Rồi vào cái ngày anh trai bị tai nạn gãy chân, tôi cũng ước thời gian ngược trở lại, trở lại trước đó một vài phút thôi. Để tôi kịp ngăn anh mình chạy ra đường.

Hay khi chú chó tôi nuôi chạy đi chơi và không bao giờ quay về nữa, tôi cũng đã ước có thể nhảy lên cổ máy thời gian, để trở về lúc nó còn hiện diện. Cố gắng ôm nó thật chặt, không cho nó chạy đi đâu cả.

Rồi thì, ngay tại giây phút mọi người phát hiện ra bức thư bí mật mà tôi định gửi cho người bạn thân, và đi rêu rao nó khắp nơi như một chuyện cười. Tôi ngồi trong một góc nhà bật khóc, mơ thời gian ngược trở về lúc mình giấu bức thư. Tôi nhất định sẽ giấu nó kỹ thiệt kỹ, để mãi mãi không ai tìm thấy được.

Bao nhiêu lần, là bấy nhiêu lần tôi mong ước cổ máy thời gian của Doreamon thực sự tồn tại. Để có thể trở về quá khứ,…

Và còn nhiều những lần khác nữa, nhất thời tôi không thể nhớ ra. Những chuyện buồn, những chuyện khiến mình xấu hổ, hay những lần gây ra tai họa… Bao nhiêu lần, là bấy nhiêu lần tôi mong ước cổ máy thời gian của Doraemon thực sự tồn tại. Để có thể trở về quá khứ, tìm cách sửa chữa sai lầm của mình, của người. Nhưng mà…

Chẳng có cổ máy thời gian nào cả.

Và bầu trời thuở ấy cũng không hề sập xuống như tôi từng hình dung.

Tôi vẫn tiếp tục sống đến tận bây giờ.

Cũng thật kỳ diệu.

***

Ký ức nhắc nhớ về một thời, khi tôi từng sợ hãi và buồn phiền với những điều hết sức giản đơn. Rồi một buổi chiều đẹp trời nào đó, chợt nhớ lại tất cả những điều tồi tệ mình đã trải qua. Tôi bất giác mỉm cười.  Hóa ra, trái tim này tự thân nó giỏi lắm, luôn biết thích nghi và dạy lý trí biết cách chấp nhận.

Giống như, ngày hôm qua ta có thể dễ dàng bật khóc khi bị đứt tay. Nhưng ngày hôm nay, khi bị những vết thương nặng hơn, ta sẽ nhận ra nỗi đau hôm qua chẳng là gì cả. Đợi một thời gian đủ dài và quay đầu nhìn lại, tất cả rồi chỉ còn là những vết sẹo lờ mờ.

Có một câu thần chú mà hồi còn nhỏ tôi hay niệm, đó là “Đây không phải sự thực. Đây không phải sự thực.” Bởi tôi ước những chuyện buồn đang xảy ra chỉ như giấc mơ, tỉnh lại sẽ không phải chịu đựng nó nữa. Nhưng cuộc đời nào phải chuyện cổ tình, đâu có phép thuật giúp ta thay đổi hiện tại. Cuộc đời đôi khi giống như một bộ phim kinh dị hơn, có những cảnh phim mà ta biết sẽ rất đáng sợ, chỉ muốn nhắm mắt, bịt tai lại. Để không phải thấy, không phải nghe. Nhưng tiếc là, chúng ta không phải khán giả, chúng ta là nhân vật chính trong bộ phim kinh dị ấy. Chúng ta không thể chạy thoát được khỏi “những bóng ma”, mà chỉ còn cách đối diện và đương đầu. Tôi vẫn nhớ ở những bộ phim mình từng xem, cảnh cuối cùng là khi không gian từ tối chuyển sang sáng dần, rồi sáng rõ. Mặt trời lên cao trên bầu trời, những chú bướm bay lượn quanh vườn hoa, tựa hồ nơi ấy chưa từng xảy ra những điều kinh hoàng. Duy chỉ có nhân vật chính người đầy thương tích, tinh thần kiệt quệ gục xuống nghỉ ngơi.

Chúng ta cũng vậy. Khi tháng rộng năm dài lần lượt nối nhau qua. Nếu có thể đếm vết sẹo trong trái tim mỗi người, có lẽ không còn một trái tim nào còn vẹn nguyên được nữa. Nỗi buồn và đau thương như những chiếc đinh rải rác khắp những nẻo đường đời. Rẽ hướng nào cũng gặp. Đi lối nào cũng giẫm phải. Nhưng những vết thương ấy không ai nhìn thấy được, không ai biết những gì chúng ta đã phải trải qua. Và dù có biết, cũng không bao giờ thấu hiểu ta đã tổn thương ít hay nhiều. Có một câu nói làm tôi nhớ mãi. Đó là, khi một người bị tai nạn gãy chân, chẳng ai bắt họ phải đứng dậy để bước đi. Còn nỗi đau trong lòng, dù đau đến chừng nào, vẫn phải cố bước tiếp giữa dòng đời.

Đôi khi tôi nghĩ, chúng ta đang sống như những người lính trên chiến trường, không ngừng chiến đấu, không ngừng bị thương. Như những người lính mơ về một ngày hòa bình, chúng ta mơ về những ngày sẽ bình yên. Để rồi sau cùng, nhận ra thứ bình yên mà mình kiếm tìm chỉ là sự chấp nhận. Chấp nhận mọi chuyện vui buồn đã đến. Không còn muốn thở than. Không còn muốn oán trách. Tất cả những gì cần làm là chịu đựng.

Chịu đựng.

Và chịu đựng.

Trong âm thầm lặng lẽ.

Khi tháng rộng năm dài lần lượt nối nhau qua. Nếu có thể đếm vết sẹo trong trái tim mỗi người, có lẽ không còn một trái tim nào còn vẹn nguyên được nữa.

Ngày nhỏ, khi tôi dễ dàng bật khóc chỉ vì một bông hoa héo, tôi từng không hiểu vì sao người lớn có thể vô tâm như vậy. Để rồi tự mình tìm thấy câu trả lời khi dần trưởng thành. Khi đã đi được một quãng đường quá dài, người ta không còn đủ sức lực để quan tâm mọi thứ xung quanh. Người ta chỉ loay hoay vượt qua sự mệt mỏi của chính họ. Và nhiều khi cảm giác bản thân không thể đứng vững trước những biến cố liên tục ập tới. Tôi mới hiểu, cái chết không phải một lời nguyền. Đến một ngày, con người có thể chết được, hóa ra, lại là một đăc ân. Những lo toan, những mất mát chia lìa, nỗi tuyệt vọng, những lần bệnh tật ghé thăm… Tất cả như những tế bào ung thư, trải qua tháng rộng năm dài ngày ngày tàn phá, từ thể chất đến tinh thần. Có những ngày dài trở về nhà rồi đặt lưng xuống giường, tôi chỉ mong mình có thể ngủ một giấc thật dài không bao giờ tỉnh lại. Khi cơ thể đã quá rệu rã, người ta chẳng còn mong chờ điều gì khác ngoài sự giải thoát khỏi cuộc đời.

Sau cùng, tôi không còn mơ mộng về một cổ máy thời gian. Vì sợ khi mình sữa chữa được điều này, thì sẽ khiến những điều tồi tệ hơn xảy ra. Ừ thì, đến một độ tuổi nhất định, người ta không còn dám hy vọng rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn. Mà chỉ mong mọi thứ không tệ đi, là đã đủ hạnh phúc lắm rồi. Cũng giống như khi người ta còn trẻ, luôn muốn đi khắp đó khắp đây. Nhưng đến khi tuổi già cận kề, người ta chỉ còn mong đôi chân khỏe mạnh, không phải chống gậy, không phải ngồi xe lăn, đơn giản như vậy mà thôi.

Giờ đây, những gì đã xảy ra, tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Nhớ cảm giác đau khi nhảy từ trên cao xuống. Nhớ tiếng khóc của anh trai khi anh bị gãy chân. Nhớ cảm giác mỏi mòn chờ đợi chú chó quay trở về. Nhớ sự xấu hổ mình từng phải chịu khi người lớn tìm ra bức thư… Nhớ tất thảy biết bao chuyện buồn mình từng phải chịu đựng. Chỉ là mỗi lần nghĩ về nó, trái tim đã không còn cảm thấy xót xa. Cũng không còn rớt nước mắt vì những nỗi buồn vụn vặt.

Giữ lại nước mắt, giữ lại cả những nụ cười. Vì ngày mai sắp tới, nào biết sẽ buồn hay vui hơn.

Dạ Phong.

"Tôi sẽ trở nên đẹp hơn. Nhưng không phải nam tính, hay nữ tính hơn. Mà trở nên giống tôi hơn."
Bài viết đã được tạo 40

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Bài liên quan

Bắt đầu nhập từ khoá bên trên và nhấp enter để tìm kiếm. Nhấn ESC để huỷ.

Trở lên trên