Hành trình của đau thương

Tôi từng cho rằng cái chết là thứ gì đó nằm ở rất xa, cái thuở còn là một đứa trẻ. Xa lạ như những bức ảnh tổ tiên đã mờ nhòe nằm trên bàn thờ. Xa lạ như tiếng trống đám ma đưa tiễn một người tôi không quen. Làm sao có thể hình dung cái chết là gì, khi tất cả những người nằm trong vòng tròn quan hệ của tôi – ba mẹ, anh em, bạn bè,… – vẫn sống một cách khỏe mạnh như vậy. Nó giống như một mảnh đất tươi xanh rực rỡ, và cái chết vẫn đang nằm ngoài hàng rào kia. Ừ thì, tôi đã được sống những năm tháng thản nhiên như vậy, khi cho rằng cái hàng rào vô hình ấy thật vững chắc khiến tử thần không thể chạm vào.

Nhưng rồi không gì có thể bền vững trước sự tàn phá của thời gian. Và niềm tin rằng cái chết đang ở thật xa cũng không thể chiến thắng được sự thật vốn có. Những ngày đi xa và nghe ba mẹ báo tin ông bà qua đời, giây phút ấy, tôi có cảm giác như một đôi mắt sắc lạnh đang hướng về phía mình. Nỗi sợ hãi dâng trào, tôi chẳng khác nào kẻ đang cố gắng lẩn trốn sau cùng vẫn bị địch thủ phát hiện và tấn công. Chầm chậm, nhẹ nhàng, tiếng bước chân của tử thần bước vào vùng đất một thời yên bình, sẵn sàng giương lưỡi hái kết liễu cuộc đời bất cứ ai mà tôi yêu thương. Tôi từng có thể học ngày học đêm để đạt được kết quả cao. Từng có thể chăm chỉ làm việc kiếm tiền mua món đồ mình thích. Cũng từng có thể nghỉ việc bất chợt, chạy ra bến xe chỉ để đi gặp một người mình muốn gặp… Tôi từng nghĩ chỉ cần cố gắng, cho đến khi phải đối diện với tử biệt sinh ly, mới nhận ra bản thân thật vô dụng đến dường nào. Không phải chỉ cần ôm thật chặt, cố gắng giữ thật chặt, thì những điều ý nghĩa nhất, những người quan trọng nhất, sẽ ở lại với mình. Hóa ra hành trình của trưởng thành, cũng là hành trình của những mất mát và đau thương.

Hóa ra hành trình của trưởng thành, cũng là hành trình của những mất mát và đau thương….

Kể từ khi nhận diện được cái chết, dù tôi làm gì, dù tôi ở đâu, vẫn luôn cảm thấy tử thần đang theo ngay bên mình. Nó có thể đang nấp trong chiếc xe chạy ngược chiều kia; trong một cơn bão bất chợt đổ bộ vào thành phố; thậm chí tiềm ẩn trong sự hung hãn của một kẻ xa lạ… Nhiều đêm trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi vẫn hy vọng đến tuyệt vọng rằng cuộc đời chỉ như một trò chơi, và tôi có thể nhấn nút bắt đầu lại bất cứ khi nào. Để được nhìn thấy tất cả những người từng hiện diện trong cuộc đời mình, vẹn nguyên, một lần nữa. Để có thể quên hết cảm giác xót xa khi nhìn thời gian tàn phá một con người khi tuổi già cận kề; quên hết nỗi sợ khi nhận ra cái chết đang đến rất gần một ai đó ta thương. Cũng quên hết tất thảy nỗi đau khi đứng trước di ảnh người đã khuất – khoảnh khắc nhận ra dù ta sở hữu bao nhiêu tài sản, dù ước mơ của ta thành công hay thất bại, dù ta có nỗ lực cả ngày lẫn đêm…. Vẫn mãi không bao giờ, không bao giờ có thể mang người ấy trở về.

Còn nhớ ngày tôi còn nhỏ, có lần trở về từ một đám tang, mẹ từng lẩm bẩm: “Người chết trước thì hạnh phúc hơn người chết sau”. Tôi đã từng không hiểu, cho đến ngày chính tôi phải tự cảm nhận sự thật đau lòng ấy, khi những người từng ngang qua cuộc đời mình, theo nhiều cách khác nhau lần lượt ra đi. Tôi đã không biết phải làm gì, không biết phải nói gì. Nó giống như một “ngày hôm qua trọn vẹn” mà ngày hôm nay dù có hét to đến đâu, chạy nhanh đến cỡ nào, cũng không bao giờ chạm tới được. Và người ra đi, là người mãi mãi được sống trong ngày hôm qua ấy, duy chỉ những người ở lại phải chịu đựng sự mất mát tổn thương – phải sống trong “ngày hôm nay” đã không còn trọn vẹn. Và cũng duy chỉ những người ở lại phải đối diện với sự chết suốt những năm tháng tiếp theo – bất cứ khi nào ký ức gợi lại những kỷ niệm về một ai đó đã không còn hiện diện. Bởi con người có thể tự nhận thức được họ sống, khi họ đang thực sự sống, còn đối với cái chết thì không. Tôi vẫn mãi ám ảnh khoảnh khắc ông ngoại bật khóc trước di ảnh của bác tôi, và thấu hiểu vì sao nhiều người già không muốn sống thọ. Cái chết quả là đáng sợ, nhưng đáng sợ hơn cả khi nó cứ lơ lửng rồi rơi trúng người khác, không phải mình. Liệu có con tim nào đủ sắt đá để không chết dần chết mòn khi phải chứng kiến những người thân thương của mình, từng người một, ra đi?

Có những lần đứng trên một tòa nhà cao tầng tôi thường nghĩ, chỉ cần mình nhảy xuống đây, tự nguyện kết thúc cuộc đời, tử thần sẽ không thể liên tục dọa dẫm mình được nữa. Nhưng nếu tôi thực sự làm vậy, sẽ chỉ là kẻ hèn nhát chấp nhận đầu hàng khi chưa từng đấu tranh. Nếu muc đích cuối cùng của tử thần là bắt tôi phải chết, thì sự đấu tranh duy nhất tôi có thể là phải sống, đến khi nào không thể sống được nữa. Nếu mục đích của sinh tử là để chia rẽ con người, cách duy nhất tôi có thể phản kháng lại, là cố gắng ở bên những người mà tôi yêu thương, đến khi nào không thể ở bên được nữa….

Bởi yêu thương là thứ vũ khí lợi hại nhất, để chiến đấu lại với tử biệt sinh ly.

Nhiều năm trước, khi anh trai tôi bất ngờ gặp tai nạn và phải trải qua nhiều cuộc phẫu thuật liên tiếp nhau, gánh nặng tài chính đè nặng lên vai mẹ. Cơn địa chấn ấy, dường như vẫn còn chao đảo đến tận ngày hôm nay, về vật chất lẫn tinh thần. Nhưng sau cùng mẹ vẫn mỉm cười: “Ít ra mẹ vẫn còn thằng S. để gọi.” Đến giây phút ấy tôi mới hiểu, hóa ra, không phải con người hoàn toàn vô dụng trong cuộc chiến với tử thần. Quan trọng là ta có yêu cuộc sống này đủ nhiều, có thể yêu thương người khác đủ nhiều hay không mà thôi.

Vậy nên…

“Khi nổi giận với một người con yêu thương, chỉ cần nghĩ đến khoảnh khắc phải mất đi họ mãi mãi, sẽ dễ dàng hơn để tha thứ những lỗi lầm.” Và “Làm sao con có thể nói rằng mình thực sự yêu thương một người, nhưng chỉ quan tâm đến những thứ khác, mà không trân trọng chính sự hiện diện của họ?”.

Hóa ra hành trình của trưởng thành, không chỉ là hành trình của mất mát và đau thương. Mà còn là hành trình để ta học cách trân trọng những điều đã xảy ra; trân trọng tất cả những dáng hình đã, đang, và sẽ hiện diện trong cuộc đời mình.

Dạ Phong.

Đọc thêm: Những ngày giỗ xưa

Share and Enjoy !

0Shares
0 0
"Tôi sẽ trở nên đẹp hơn. Nhưng không phải nam tính, hay nữ tính hơn. Mà trở nên giống tôi hơn."
Bài viết đã được tạo 28

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Bài liên quan

Bắt đầu nhập từ khoá bên trên và nhấp enter để tìm kiếm. Nhấn ESC để huỷ.

Trở lên trên