Nếu con muốn vươn mình bay ra biển lớn ngoài kia, đừng quên phương hướng ngọn hải đăng nơi con bắt đầu.

Tôi đã qua nhiều lần đổi điện thoại, vài lần thay laptop mới. Biết bao dữ liệu bị mất đi, duy chỉ danh sách nhạc vẫn tìm cách giữ lại nguyên vẹn. Những ca khúc được tải về khi tôi sở hữu chiếc smartphone, lần đầu tiên. Điện thoại hỏng, tôi vội lấy thẻ nhớ sao chép chúng vào laptop. Laptop hư, đã kịp lưu hết nhạc lại vào chiếc điện thoại đang dùng. Vẫn biết giờ đây chỉ cần lên mạng, vài cái nhấp chuột là có thể nghe lại tất cả, vậy mà vẫn xem chúng như báu vật mang theo bên mình. Tôi sợ mình sẽ quên, sợ không còn nhớ bản thân từng yêu thích bài hát nào, để rồi dần quên hết những bản thể khác tạo nên mình, ngày hôm nay.

Nguồn ảnh: Unsplash

Bởi ý niệm về sự sinh ra, là bị quăng vào chiếc xe mang trên thời gian lao thẳng về phía trước. Và ký ức tựa như những cột mốc chỉ đường để biết bản thân từng ở chốn nào. Rồi vụt qua. Điều duy nhất tôi có thể làm là vươn mình qua khung cửa sổ, ngoái nhìn từng mảnh rời rạc nằm yên nơi chúng vốn thuộc về, xa dần, mờ dần, phủ đầy rêu xanh. Dáng hình những người chưa một lần nữa gặp lại. Khung cảnh những nơi chưa một lần nữa bước đến. Hình ảnh chính mình thuở còn thơ. Ánh chiều đỏ thẫm đậu lại trên ngọn núi sau nhà. Màu ánh trăng tựa dải lụa lấp lánh trên mặt sông….

Sau tất cả, khi mình lớn lên, ba mẹ tuổi già, bạn bè ly biệt, hàng cây từng mùa đổ lá, tòa nhà mới lần lượt mọc lên,… chỉ những giai điệu còn tồn tại, vẹn nguyên theo tôi đến tận ngày hôm nay. Tựa như thời gian không phủ lên chúng một hạt bụi nào. Chúng vẫn sáng như chiếc gương trong phòng chẳng hề thay đổi, để tôi bước đến soi mình và nhận ra những điều đổi thay. Những gì đã có, những gì đã mất, và cả những bước đường định sẽ đi.

Mỗi lần giai điệu ngày cũ vang vọng trong không gian, cơ thể chợt lâng lâng như chuyến xe cuộc đời bỗng quay đầu, dẫn tôi ngược trở về lướt qua từng cột mốc ký ức. Cảm giác mát rượi khi nghiêng mình nằm xuống tấm phản gỗ buổi ban trưa, chìm vào giấc ngủ trong tiếng quạt trần quay đều, và thanh âm những giọt nắng vàng ruộm rơi vỡ trong không gian_Tôi nhìn thấy tuổi thơ mình. Khi những bản nhạc rè rè phát ra từ chiếc đài cassette của Nhật đặt trên nóc tủ. Xen lẫn thanh âm cuộn băng rối. Tiếng loa phát thanh buổi bình minh. Tiếng trống múa lân rộn ràng. Tiếng kèn bíp bô, bíp bô mỗi lần người bán kem đạp xe qua. Chiếc xe chuyển hướng, tôi nhìn thấy thuở niên thiếu chập chờn ẩn hiện, nơi những bản nhạc đang phát ra từ chiếc đầu đĩa ba vừa mua. Tâm trí còn vẹn nguyên từng thước phim trong chiếc CD lậu một thời được lồng với bản nhạc ấy, và cả cảnh ba trầm ngâm châm điếu thuốc lào dưới hiên nhà nơi bóng bưởi phủ rợp suốt ngày đêm. Giai điệu những ca khúc nước ngoài đầy lạ lẫm. Tiếng đĩa xước. Chương trình “Qùa tặng âm nhạc” trên sóng FM. Tiếng rao keo dính chuột, thuốc diệt chuột lấp đầy buổi hoàng hôn…. Ký ức vẫn quay đều, tôi thấy chính mình đứng cạnh gốc bưởi đã chẳng còn tỏa hương, nhìn người mua ve chai đặt lên gác ba-ga từng chiếc đài cassette, chiếc đầu đĩa, chiếc TV đen trắng bụi phủ dày. Lặng dõi theo tuổi thơ xa dần, mờ dần trong từng vòng bánh xe…

Nguồn ảnh: Unsplash

Rồi cuộc đời trở về hành trình tuyến tính của nó mang tên hiện tại. Nơi tôi bị mắc kẹt trong những chiếc tai nghe, ảo tưởng cả thế giới nằm trong tay mình. Chẳng hay bản thân chỉ là kẻ bị viễn, khi nhìn rất rõ những gì ở xa, mà không thể thay đổi thế giới gần mình đang mỗi lúc một mờ dần. Ba mẹ và tôi không còn chia sẻ chung một giai điệu, để cùng bình phẩm về một bài hát, để đỡ lời khi tuổi già làm ba mẹ quên lời. Cũng không còn nữa những “lời khen” của mẹ khi tôi mở chiếc đĩa ca sĩ mình yêu thích. Họ không còn biết tôi đang nghe bài hát nào của ai. Tệ hơn, ngay cả tôi cũng vậy. Những cú nhấp chuột vô định, những giai điệu vô định. Qúa nhiều sự lựa chọn khiến tôi quên mất cảm giác trân trọng, mất đi khả năng thưởng thức một bài hát lặp đi lặp lại mà vẫn tìm ra điều mới để nói về nó, MV có rõ ràng khiến tôi không cần phải tự mình “đạo diễn” cho từng bản nhạc. Tôi không thể rung động đến nao lòng như khi nghe lại những bản nhạc ngày cũ. Không còn hạnh phúc đến nước mắt rơi khi tìm lại được những giai điệu tưởng chừng đã lạc mất từ lâu….

Và rồi, tôi từng như bao người ngoài kia, cho rằng nghệ thuật thế hệ sau không đủ hay như thời đại mình. Cho đến khi thấu hiểu lòng mình, để nhận ra sự nhận định ấy đã luôn thiếu. Thiếu sự hoài niệm về những ngày thơ, thiếu sự tiếc nuối dành cho tuổi trẻ bắt đầu đổ bóng dưới ráng chiều. Thiếu những cảm xúc không bao giờ có thể tìm lại, vẹn nguyên, một lần nữa. Tất cả như hàng trăm hàng ngàn sợi dây bó chặt lấy tôi để mãi mắc kẹt trong những bản nhạc ấy, trong những ca từ và giai điệu đã chẳng còn đủ lý trí để nhận ra chúng có thực sự hay. Bởi tôi đã không chỉ lắng nghe nhạc lý, tôi lắng nghe thanh âm ký ức của chính mình.

Nếu con muốn vươn mình bay ra biển lớn ngoài kia, đừng quên phương hướng ngọn hải đăng nơi con bắt đầu. Tôi luôn sợ bản thân thất bại khi mãi đứng yên một nơi. Lại cũng sợ mình đi quá xa, không thể quay về từ đại dương mênh mông khi trót lạc lối lầm đường. Vậy nên tôi luôn giữ những giai điệu ấy như báu vật, tựa ngọn hải đăng dẫn lối tôi về với chính mình, thuở ngày xưa. Lấp đầy khoảng trống của những mất mát, những phân ly song hành với sự trưởng thành.

Sau cùng, chuyến xe mang tên cuộc đời vẫn mãi là đường thẳng tuyến tính, nhưng trái tim mình thì không.

Dạ Phong.