Viết về mẹ

Mẹ.

Đôi khi con tự hỏi, không biết mẹ như thế nào khi còn bằng tuổi con. Liệu mẹ có từng cảm thấy chênh vênh. Liệu mẹ có từng cảm thấy không thể gánh vác nổi cuộc đời của chính mình? Và không biết mẹ lấy dũng khí ở đâu, để có thể dìu dắt cả gia đình mình đi được một quãng đường dài như vậy.

Trong bài Older của Sasha Sloan có một câu hát thế này: “The older I get, the more that I see. My parents aren’t heroes, they’re just like me.” – Càng lớn hơn, con càng thấy được, ba mẹ không phải những anh hùng, mà cũng chỉ là những người bình thường giống như con. Khi mà giờ đây chưa phải chăm sóc ai, con luôn cảm thấy thiếu thốn nhiều thứ. Vậy mà mẹ có thể cáng đáng thêm cuộc đời của những đứa trẻ. Mẹ khi ấy liệu có sợ cực khổ không? Liệu có từng cảm thấy cuộc đời mất đi tất cả tự do khi gánh trên vai trọng trách một người mẹ? Con thực sự không hiểu, phải tình yêu lớn đến thế nào mới can đảm để hy sinh như vậy. Khi bước ra xã hội và nhận ra tình cảm người ta trao nhau  đong đếm từng chút một. Nhận ra ngay chính bản thân con cũng dè chừng khi hy sinh cho người khác. Con mới hiểu tình cảm gia đình thiêng liêng và đáng trân trọng đến chừng nào.

Cái thuở mới lớn lên, con từng thắc mắc vì sao tuổi trẻ mẹ không có lấy một ước mơ nhỉ. Thắc mắc vì sao mẹ không quan tâm đến chiến tranh ở Trung Đông đang diễn biến ngày càng phức tạp. Vì sao không quan tâm đến việc Trái Đất ngày một nóng lên và băng ở Bắc Cực đang tan chảy. Cho đến khi va vấp đủ nhiều, con mới hiểu khả năng con người có hạn, chúng ta không thể quan tâm đến tất cả. Và sự yêu thương buộc chúng ta phải lựa chọn. Buộc phải từ bỏ những thứ không quan trọng hay những thứ viễn vông khác. Từ một đứa trẻ sơ sinh, con không thể tự mình lớn lên. Không thể tự mình đối diện với cuộc đời. Không thể tự mình học cách trưởng thành. Vì mẹ đã lựa chọn chúng con, nên không còn thời gian và công sức dành cho cuộc đời của chính mình. Khi đã lớn nhưng đi đứng vẫn vấp ngược vấp xuôi, rồi thì bệnh lên bệnh xuống, ăn uống thì kén cá chọn canh. Con mới hiểu chăm nuôi một đứa trẻ, hoàn toàn không phải việc dễ dàng. Chỉ cần sơ ý một chút, có thể con không còn tồn tại đến ngày hôm nay nữa. Tính mạng của chúng con là mẹ đã bỏ ra rất nhiều công sức để giữ gìn.

Họ không bao giờ hiểu được, cái sự “nên người” của con, mẹ đã phải đánh đổi biết bao nhẫn nại và hy sinh mới có được…

Nuôi một đứa trẻ đã khó, để dưỡng dục một đứa trẻ nên người còn khó hơn. Con gặp những người có tính cách khó chịu, con thậm chí không muốn tiếp xúc với họ thêm nữa. Rồi con thấy cảnh người ta dạy con cái của họ, những trận đòn roi không ngớt dành cho những đứa trẻ ương bướng. Con chợt thấy biết ơn biết bao vì được sinh ra làm con của mẹ. Nếu không phải mẹ, con không biết liệu một ai đó khác có đủ nhẫn nại và bao dung với con đến thế. Bởi con là một đứa trẻ mà mẹ kể rằng “càng đánh lại càng lỳ”. Là một đứa trẻ chỉ cần bị nói nặng lời là sẽ nổi loạn hơn. Có lẽ mẹ hiểu, nên số lần mẹ đánh con, kể từ con nhớ được, vẫn chưa đếm hết một bàn tay. Những lần mẹ nặng lời và con không thèm nói chuyện với mẹ nữa, vì con luôn cho rằng mình đúng. Ấy thế mà, giờ đây nhiều người khen con lễ độ. Nhiều người nói với mẹ ước gì có được đứa con gái như con. Nhiều người mong con trở thành con dâu của họ. Con chỉ cười. Họ không bao giờ hiểu được, cái sự “nên người” của con, mẹ đã phải đánh đổi biết bao nhẫn nại và hy sinh mới có được. Có những chuyện mà trong tâm trí giờ đây vẫn khắc ghi rất rõ, và con biết rằng nếu không có sự hiện diện của mẹ, con sẽ không thể trở thành con của ngày hôm nay. Nếu lần bỏ nhà đi ấy mẹ không tìm thấy con. Nếu khi ấy mẹ chỉ cần mắng con một câu thôi… Nhưng mẹ đã không làm vậy, chỉ bảo lên xe mẹ chở đi ăn sáng. Ngồi sau lưng mẹ, con cảm thấy thời gian như bị đảo ngược vậy. Hóa ra con vẫn mãi chỉ như đứa trẻ. Vẫn thấy bình yên hệt như ngày nhỏ mẹ chở con về quê ngoại trên con đường rợp nắng, và những cánh chim chao liệng trên bầu trời trong xanh. Dừng lại ở một quán vắng ven đường, uống một ly nước, ăn một cây kem. Hạnh phúc với con từng chỉ đơn giản như vậy…. Giờ đây mỗi lần tuyệt vọng, con lại tự nhắc mình nhớ về những ký ức vụn vặt ấy, về tình yêu thương mà con đã nhận được, để rồi cố gắng đứng lên, sống thật tốt cuộc đời mẹ đã ban tặng.

Một ngày con lớn, một ngày con khôn, một ngày con phải đi xa mẹ. Bước chân vững vàng, khó khăn chẳng màng, biển rộng trời cao con vẫy vùng…(*). Con vẫn đang trên hành trình khám phá để thấu hiểu cuộc đời. Còn mẹ đã đi gần hết tháng rộng năm dài. Cũng có nhiều lần con trách mẹ không hiểu con. Nhiều lần con tự thấy bản thân mình quá đáng. Nhưng dù là con hay mẹ, hay tất cả mọi người, ai rồi cũng phải sai lầm. Có điều, phải đến tận bây giờ con mới lờ mờ nhận ra, bản thân mình cố gắng đọc bao nhiêu sách vở, cố gắng trau dồi kiến thức thật nhiều. Nhưng sau cùng vẫn chưa thể làm tốt bằng những gì mẹ đã làm. Hy vọng sau này con có thể trở thành một người mẹ, như mẹ đã từng. Có thể ở bên cạnh đồng hành cùng con cái của mình, như mẹ đã từng. Hy vọng có thể hết lòng với gia đình, như mẹ đã từng. Hy vọng sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi chuyện, như mẹ đã từng….       

Mẹ, đến giờ con vẫn thực sự không hiểu. Mẹ đã lấy dũng khí ở đâu, để có thể dìu dắt cả gia đình mình đi được một quãng đường dài như vậy?

(*): Lời ca khúc Nhật ký của mẹ

Dạ Phong.                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                            

"Tôi sẽ trở nên đẹp hơn. Nhưng không phải nam tính, hay nữ tính hơn. Mà trở nên giống tôi hơn."
Bài viết đã được tạo 40

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Bài liên quan

Bắt đầu nhập từ khoá bên trên và nhấp enter để tìm kiếm. Nhấn ESC để huỷ.

Trở lên trên