Như một thân cây

Nếu có một điều ước, tôi hy vọng có thể sống như một cái cây. Để có thể biết sứ mệnh của mình là gì, ngay từ thuở vừa sinh ra. Không phải mất cả cuộc đời nhìn lên, nhìn xuống, nhìn ngang, nhìn dọc, chỉ để so sánh, nghi hoặc, loay hoay kiếm tìm ý nghĩa sự tồn tại của bản thân. Là một cái cây, chỉ cần hướng về phía bầu trời mà lớn lên, và gốc rễ cắm chặt vào lòng đất một cách vững vàng. Ngày qua ngày được cảm nhận vị của mưa, ngửi mùi hương của nắng, nhịp điệu của bão giông, từng chút một nhận ra sự chuyển mình của vũ trụ.

Sống như một cái cây, để luôn giữ vững giá trị bản thân cho dù mọc đơn lẻ hay chen chúc giữa những khu rừng rậm rạp. Để biết cách tự yêu thương, tự biết điều chỉnh cơ thể theo môi trường sao cho có lợi nhất cho quá trình sinh trưởng, kiên nhẫn đợi đến ngày kết quả đơm hoa. Hoặc có những loại cây, dù không hoa, không quả, thì chúng đều hình thành nên những dáng hình của riêng mình, và mỗi khi gió nổi lại reo vang những giai điệu rất riêng.

Sống như một cái cây, giúp ta học được cách bình yên tiếp nhận mọi chuyện. Mặc cho những tháng ngày lá đổ, và từng cành cây trơ trọi, đơn độc đi qua sự khắc nghiệt của mùa đông. Nhưng rồi nắng sẽ lên, xuân sẽ về, và tán cây một lần nữa xanh tươi trở lại, như chưa từng trải qua mất mát và tổn thương. Sẽ có những cơn giông làm thân cây lung lay đến bật gốc, nhưng chỉ cần một chiếc rễ nhỏ còn bám trụ, sự sống sẽ tiếp tục hồi sinh. Can đảm, kiên cường, đứng lên từ chính nơi mình vấp ngã, dù chỉ còn một hy vọng mỏng manh, tôi vẫn luôn ngưỡng mộ cây vì tất cả những phẩm chất như vậy.

Sống như một cái cây, để học cách không bận tâm, không đổ lỗi cho mảnh đất mình được gieo trồng. Tất cả những gì một hạt giống quan tâm, là tìm mọi cách để nảy mầm, để vươn lên, duy trì sự sống ấy bền bỉ nhất có thể. Người ta thường tập trung vào tán cây để nhìn nhận cái cây đã sống hay chết. Nhưng sự thật không nằm ở phần nổi trên mặt đất, mà bởi bộ rễ to lớn và vững vàng. Như một cái cây, ta chỉ cần dung dưỡng phần gốc rễ tạo nên cuộc đời mình, không cần ai nhận thấy, không cần ai ngưỡng vọng, ta biết mình vẫn đang thực sự hiện hữu.

Và cây cũng không bao giờ bận tâm về một nơi “mình thực sự thuộc về”. Ở bất kỳ đâu, bất kỳ tháng năm nào, chỉ cần hạt giống có thể nảy mầm, bắt rễ và từng ngày lớn lên, thì đó chắc hẳn là “nhà”. Sống như một thân cây, để thấy “nhà” không phải ở đâu xa lạ, mà nằm trong sự tồn tại của chính bản thân ta.

Dạ Phong.

"Tôi sẽ trở nên đẹp hơn. Nhưng không phải nam tính, hay nữ tính hơn. Mà trở nên giống tôi hơn."
Bài viết đã được tạo 31

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Bài liên quan

Bắt đầu nhập từ khoá bên trên và nhấp enter để tìm kiếm. Nhấn ESC để huỷ.

Trở lên trên