Mọi mạch ngầm đều dẫn về đại dương

Ở phần thi ứng xử cuộc thi hoa hậu thế giới, khi được hỏi về việc đối mặt với việc bị phân biệt chủng tộc, bạn sẽ làm gì, thí sinh đã trả lời một câu làm tôi nhớ mãi, đại ý rằng: Nếu bạn cúi đầu, người khác sẽ dễ dàng trèo lên cổ bạn ngồi; vì vậy trong bất cứ trường hợp nào, hãy luôn đứng thẳng.

Vì sao cần chờ người khác nói một lời, bạn mới tin là bạn có khả năng?

Vì sao chỉ vì lời nói của một người, bạn lại cho rằng bạn không xứng đáng?

Vì sao bạn để người khác có quyền điều khiển cảm xúc của bạn, trong khi chính bạn là người phải đứng ra chịu trách nhiệm với mọi thứ, trong cuộc đời của bạn. Người nói vài câu khiến bạn vui, cũng không thể giúp bạn thành công, nếu bạn không chịu nỗ lực. Người cố gắng hạ thấp bạn, cũng không thể cản đường, khi bạn thực sự quyết tâm.

Nếu bạn để những ý kiến người khác làm ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc đời mình, nghĩa là bạn đang tự quỳ gối và cúi đầu, để người khác có thể trèo lên. Rồi bạn sẽ mỗi lúc một chìm dần. Rồi nước mắt bạn sẽ rơi, bạn lại khao khát đến tuyệt vọng một lời động viên, một bàn tay kéo bạn dậy. Nhưng vì sao? Vì sao chúng ta phải phụ thuộc vào người khác như vậy, khi đôi chân của bạn mới thực sự là thứ giúp bạn đứng lên? Bạn chờ đợi một người khen bạn xinh; rồi cũng sẽ có người chê bạn xấu. Bạn chờ một người nói với bạn “hãy cố lên”; rồi cũng sẽ có người khuyên bạn nên bỏ cuộc. Bạn chờ một người yêu thương bạn; rồi cũng sẽ có người bỏ bạn mà đi…. Biển người mênh mông, lòng người khó lường. Bạn không thể cầu xin người khác hãy đối xử thật tốt với bạn. Nhưng chắc chắn bạn có thể tự mình trân trọng sự tồn tại của bản thân. Bởi sẽ chẳng ai biết cuộc đời bạn có đáng sống hay không, nếu bạn chưa đi đến phút giây cuối cùng.

Có người từ nhỏ đã sớm nhận được danh vọng. Có người đạt được thành công vào những năm hai mươi. Có người trễ hơn một chút, sau khi mất hơn nửa đời người trải qua những thất bại, mất mát và tổn thương. Lại cũng có người đến tận cuối đời, khi xung quanh đều cho rằng họ không còn bất cứ cơ hội nào để tỏa sáng được nữa, thì họ bỗng khiến cả thế giới phải ngã mũ thán phục. Có lẽ đó là lý do vì sao câu chuyện về KFC lại truyền cảm hứng cho nhiều người đến vậy, trong suốt bao nhiêu năm qua. Bởi Đại tá Sanders đã khiến người ta tin vào câu nói “Không có gì là không thể”, chỉ cần đừng bỏ cuộc, trước khi tử thần buộc chúng ta không thể cố gắng thêm một lần nữa.

Cũng như nghệ sĩ guitar yêu thích của tôi, họ đã tự học đàn trong vòng mười năm trời. Một thời gian không quá dài nhưng không thể gọi là ngắn. Nếu trong suốt mười năm miệt mài ấy, họ đã từng thất vọng và bỏ cuộc; nếu tử thần đã gạch tên họ khỏi nhân gian chỉ vì cảm thấy cuộc đời họ quá nhàm chán; thì ngày hôm nay, tôi sẽ không bao giờ được nghe những bản nhạc khiến trái tim mình rung động. Bạn sẽ không thể biết rằng, những nỗ lực tưởng chừng vô vọng của bạn lúc này đây, rồi một ngày kia sẽ có thể cứu rỗi một linh hồn ai đó khác. Bởi suy cho cùng, thành công không có một định nghĩa hay chuẩn mực nào cụ thể. Bạn có thể không đạt được điều này, nhưng chắc chắn vẫn còn những điều khác khiến bạn tự hào. Sẽ ra sao nếu trên thế giới chỉ toàn những tỉ phú công nghệ? Hoặc ai ai cũng trở thành tổng thống? Hay tất cả đều muốn làm ca sĩ nhạc sĩ tài hoa?  Đôi khi, chúng ta vẫn thường hùa theo đám đông, dựa vào tiêu chuẩn của đám đông, để đánh giá một người khác. Sau cùng bị chính những tiêu chuẩn đó, quay ngược lại hành hạ bản thân ta. Chúng ta sẽ mãi như con thuyền lênh đênh, nếu không tự nhận ra được giá trị của chính mình.

Vậy nên tôi vẫn luôn tin rằng, sự tồn tại của mỗi người giống như một giọt nước trên hành tinh. Sẽ có những giọt nước ở ao hồ, những giọt nước tạo thành đầm lầy, những giọt nước chảy dài thành sông.… Và cho dù người ta thường chỉ ngưỡng vọng ngắm nhìn vẻ đẹp của biển cả, thì có một sự thật không thể phủ nhận, rằng mọi mạch ngầm rồi cũng sẽ dẫn về đại dương. Vậy nên mỗi người, dù ở địa vị nào, dù sống ở đâu trên hành tinh, cũng là một phần giúp nhân loại tạo nên lịch sử . Mỗi một cá nhân, dù tưởng chừng tầm thường đến đâu, thì họ vẫn mang trong mình cả một đời người. Có buồn, có vui, có được, có mất,… Làm sao có thể nói rằng cuộc đời của họ thật nhạt nhòa?

Nếu bạn cúi đầu, người khác sẽ dễ dàng trèo lên cổ bạn ngồi; vì vậy trong bất cứ trường hợp nào, hãy luôn đứng thẳng. Và nếu bạn vẫn có thể tỉnh dậy mỗi sáng mai, nghĩa là tử thần cho bạn thêm một cơ hội nữa để cố gắng. Chưa đi đến cuối cùng, làm sao biết mình sẽ thất bại hay thành công. Chưa đi đến cuối cùng, làm sao biết được cuộc đời bạn liệu có đáng sống hay không. Nhỉ?

Dạ Phong.

Đọc thêm: Khu vườn của mỗi người

"Tôi sẽ trở nên đẹp hơn. Nhưng không phải nam tính, hay nữ tính hơn. Mà trở nên giống tôi hơn."
Bài viết đã được tạo 34

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

Bài liên quan

Bắt đầu nhập từ khoá bên trên và nhấp enter để tìm kiếm. Nhấn ESC để huỷ.

Trở lên trên