Tôi đã không còn nhớ được tất thảy những con đường mình từng đi qua. Lại có khi cảm thấy, tất thảy ấy cũng chỉ là một nẻo đường chưa đến điểm cuối cùng. Những buổi chiều chùng chân mỏi gối, tôi vẫn thường dừng lại, quay đầu, nhìn về phía sau lưng con đường trải dài xa tít tắp. Ánh hoàng hôn và bóng tối tương phản quá dữ dội khiến dòng người như những bóng đen di chuyển qua lại. Sau tất cả, con đường này rồi sẽ dẫn về đâu?

Tiếng chuông báo thức lạnh lùng kêu. Bản nhạc rock từ dãy nhà kế bên dập dình vang vọng. Đàn bồ câu vỗ cánh bay. Hương cà phê đắng ngắt. Khoảng trời màu cam phía đông đậm dần rồi sáng hẳn. Những vòng bánh xe một lần nữa lăn đều. Tôi chợt nhận ra rằng, cuộc đời chỉ là hành trình đếm những bước chân. Hết con đường này, lại thấy bản thân đang đứng trên một nẻo đường khác. Chỉ là khoảng thời gian gắn bó dài gắn, và những ký ức đậm nhạt khác nhau. Những con đường tôi chỉ một lần ngang qua. Cho đến con đường ngay dưới chân mình – một hành trình lặp đi lặp lại, tôi đã đi nhiều đến độ có cảm giác mình trở thành tù nhân, bị mắc kẹt trong những cung đường ấy.

Tôi tốt nghiệp trung học. Tốt nghiệp Đại học. Tôi chuyển nơi ở. Tìm cho mình công việc mới. Rồi tiếp tục nhảy việc. Những con đường dìu dắt tôi qua tất cả tháng ngày mình từng sống. Tiễn một tôi mới ra đi. Và giữ một tôi mãi ở lại cùng những con đường ấy, không thể tìm lại. Những thơ ngây. Những nông nổi, những ngông cuồng điên dại. Những hoài bão và ước mơ. Những cố gắng và nỗ lực. Và cả những vô định, những mỏi mệt thả trôi trên những nẻo đường chẳng còn nhớ nỗi tên.

Tôi rẽ tay lái. Dừng xe. Nhìn như thôi miên về phía con đường ngập lá xà cừ khô dẫn vào trường đại học. Giờ đây, đã không còn tìm thấy lý do để đi trên con đường ấy. Còn đâu một thời bước chân tất tả xuôi ngược dưới hàng xà cừ bất kể nắng mưa? Dòng chảy thời gian tưởng vô hình bỗng hiện rõ nơi đáy mắt. Phải chăng người ta chẳng biết đâu là con đường dẫn đến tương lai, nên chỉ biết tìm lại quá khứ qua những cung đường cũ, để thoát khỏi thực tại? Chiếc cổng khu trọ tôi từng ở được sơn lại. Quán ăn vặt giờ chuyển thành tiệm net. Tiệm net cũ không biết đóng cửa từ khi nào. Duy chỉ dòng chữ ghi tên trường vẫn vẹn nguyện như thế, dù đôi chút cũ hơn. Chỉ khác chốn này đã không còn thuộc về mình. Không còn là giảng đường đất chật người đông. Nơi thuộc về vẫn đang chờ tôi đến. Chiếc đồng hồ đeo tay bất ngờ kêu lên. Chết tiệt! Trễ giờ làm rồi.

Tôi đã mất bao lâu? Đã cố gắng thoát khỏi sự giam cầm của biết bao con đường để đi tìm tự do, rồi cuối cùng lại tiếp tục mắc kẹt một lần nữa? Hai chữ “Tự do” vẫn nằm đâu đó ở ngoài kia? Hay vốn chỉ là thứ tồn tại trong lời nói của mọi người?

Ảnh: Pexels

Vỉa hè trải rộng phía trước, và những bước chân vẫn luôn giúp tôi cảm thấy vững vàng. Cảm nhận thế giới dù rộng lớn, dù đầy bí ẩn, dù nhiều tổn thương, vẫn chỉ luôn nằm dưới chân mình.

Nhưng một lần nữa, tôi lạc. Trong chính con đường tưởng chừng đã giam cầm mình trong nhiều năm. Những nét vẽ loằng ngoằng cùng dẫn về một điểm trên tấm bản đồ thành phố. Hóa ra có nhiều đường đi đến vậy. Nhưng nực cười thay, làm sao tôi biết đâu là địa điểm thuộc về mình. Tôi còn phải lạc bao nhiêu lần? Phải đi qua biết qua biết bao con đường nữa?

Còn nhớ hồi còn trẻ, tôi thường chỉ thích những con đường hoang vắng, chẳng mấy ai đi qua. Tôi thấy mình tự do, tôi thấy mình ung dung tự tại. Nhưng sự trưởng thành gắn tôi với những nẻo đường được đặt tên. Chúng luôn mang lại cảm giác an toàn. Như có gì đó để bám vào, biết bản thân đang ở đâu giữa thế gian rộng lớn. Để những người yêu quý sẽ có thể tìm tôi, nếu lỡ một mai trót lạc lối không thể tự mình quay trở về. Liệu ai đi hết được con đường trải dài phía trước ấy, hay tất cả chỉ đang cố gắng tìm nơi để có thể dừng lại? Như một địa chỉ quen thuộc. Một nơi thực sự thuộc về mình.

Và để rồi từ nơi ấy, tôi tiếp tục bắt đầu những hành trình mới. Tiếp tục là kẻ lữ hành đi tìm kho báu, nhưng chẳng biết người ta đã cất tấm bản đồ ở chốn nào. Sau cùng, tôi không rõ mình đang đi tìm một thứ gì quý giá, hay chỉ đang cố vẽ ra tấm bản đồ mang tên cuộc đời mình. Một cuộc đời nằm lại nơi những con đường. Và những nẻo đường ấy, vẫn chạy dài, chạy mãi, chạy thẳng vào hư vô. Nằm lại trong ký ức. Tiếng phố thị ồn ào. Mùi hương thơm nồng lúa chín. Vị ẩm những cơn mưa. Vệt nắng dài phía cuối trời. Những khoảng tối đèn đường để lại. Mảnh trăng lưỡi liềm bàng bạc lơ lửng trên cao. Tất cả như hòa lẫn vào nhau, chập chờn ẩn hiện. Có những khi, tôi tưởng mình đã lạc vào nơi xa lắm. Có những khi, những nẻo đường trở nên rất thật với tiếng còi xe, tiếng nhạc từ các hiệu quán xập xình bên tai. Tôi quay đầu, nhìn dòng người như những chấm đen nhỏ đang di chuyển. Ánh hoàng hôn và bóng tối vẫn tương phản dữ dội như vậy. Sau tất cả, con đường này rồi sẽ dẫn về đâu?

Dạ Phong.

Share and Enjoy !

0Shares
0 0