Gửi tặng những người tôi yêu mến!

Tôi vẫn thường mơ về những ngọn hải đăng của đời mình. Không phải tòa tháp nằm sừng sững gần biển khơi ngoài kia, cũng không phải thứ ánh sáng chói lòa cả một vùng trời. Đó là thứ ánh sáng dịu dàng nằm nơi đáy mắt, ẩn giấu sau nụ cười và chứa đựng trong từng lời nói. Chúng vẫn luôn đủ rực rỡ dẫn lối tôi trở về khi lạc giữa đại dương của tuyệt vọng và cô đơn.

Những người mà tôi yêu thương, những người dành cho tôi thời gian của họ, những thế giới được lấp đầy chỉ bởi sự hiện diện của hai người. Sẽ luôn là ngọn hải đăng lặng lẽ nằm trên ngọn đồi mang tên yêu thương, soi sáng từng bước đường tôi đi từ thuở còn thơ kéo dài đến tận cuối cuộc đời.

Thế giới của chúng ta.

Ở nơi ấy, không phải ‘tôi’ trong xã hội rộng lớn ngoài kia, không phải ‘tôi’ trong những thế giới được tạo nên với một cá nhân khác, là một bản thể chỉ xuất hiện trong mối quan hệ này. Bản thể được dựng xây bởi những kỷ niệm cùng nhau trải qua, những lời thì thầm mà chúng ta chia sẻ, những ký ức riêng chỉ lưu giữ trong tâm trí của hai người. Thế giới này sở hữu thứ ngôn ngữ riêng, khi những lời nói đùa chỉ mình chúng ta hiểu dù rất nhiều người lắng nghe. Sở hữu những vương quốc bí mật vì nơi chốn đều được gợi nhớ bằng kỷ niệm, sẽ chẳng ai có thể biết “chỗ cũ” chính xác là ở đâu ngoại trừ chúng ta. Và cả những con người bí ẩn sở hữu biệt danh chỉ hai ta nắm rõ.

Nhìn thấy không? Luôn có một cánh cừa vừa đóng lại ngăn cách với thế giới ngoài kia. Chỉ còn sự bình yên lấp đầy không gian lẫn thời gian mà chúng ta cùng san sẻ. Tôi treo lên móc chiếc áo giả tạo để lộ ra những gì nguyên bản nhất. Không cần cố gắng thành công để nhận được sự tôn kính hay ngưỡng mộ. Không cần tỏ ra đáng thương để cảm thấy bản thân được đồng cảm. Nơi điều quan trọng nhất của bản thân được nhìn nhận như chính sự tồn tại này, cũng là nơi tôi nhận ra mọi điều khác chỉ là thứ yếu trước sự hiện diện của đối phương. Và thế giới sẽ chỉ đóng cửa, khi một trong hai sự hiện diện của chúng ta không còn.

Đã luôn có rất nhiều thế giới biến mất theo cách tàn nhẫn ấy, khi tử biệt sinh ly làm mờ nhạt đi sự tồn tại của một người. Dù cố gắng kiếm tìm cũng chỉ thấy những tàn tích nằm rải rác trong ký ức người ở lại. Nhưng bằng cách nào đó, ở một thời khắc nào nó, thế giới cũ vẫn hé mở cánh cửa tưởng chừng đã mãi đóng chặt rồi lặng lẽ phát sáng, gợi nhớ về những cảm xúc mà chúng ta đã có, về những kỷ niệm tôi không bao giờ muốn quên đi.

Nhìn ra thế giới rộng lớn hàng tỉ người ngoài kia, chỉ thấy những đổi thay và sự mất mát đi cùng thời gian lặng lẽ trôi qua khung cửa. Nơi đây, thế giới này, thì không. Xuân, hạ, thu, đông mỗi mùa trôi đi để tôi được lấp đầy. Lấp đầy bởi những kỷ niệm, lấp đầy cả những khoảng trống trên sợi dây liên kết với cuộc đời. Ngày nào đó khi con thuyền mất phương hướng lạc giữa biển khơi, thế gới của chúng ta vẫn ánh lên những tia sáng nhắc nhở tôi phải trở về. Nhắc nhở giá trị của bản thân vẫn rực rỡ trong ánh mắt người còn lại. Nhắc nhở về nửa thế giới ấy luôn chờ đợi mình dù ở hiện tại, hay tương lai. Và khi bản thân ở vị trí ngọn hải đăng trên ngọn đồi yêu thương, tôi nhận ra mình khát khao sự trở về của con thuyền đến mức nào.

Suy cho cùng, tất cả những cố gắng tôi nắm giữ, chỉ để khẳng định sự hiện diện của mình, để được nhiều người nhìn thấy, để được nhiều người nhớ về. Nhưng ở thế giới mà chúng ta xây dựng nên bởi tình yêu thương, thì tất cả sự cố gắng chỉ đơn giản là thấu cảm và san sẻ. Nơi chúng ta thu hẹp tầm mắt để nhìn thấy những gì gần gũi nhất, và cũng là những gì quan trọng nhất. Bởi tôi chỉ thực sự hiện diện, khi có người trân trọng sự tồn tại của bản thân. Dù tôi có băng qua năm châu bốn bể, cũng vẫn chỉ như chiếc bóng lướt qua đáy mắt người đời, như cách họ nhìn một bông hoa, một dòng sông hay một chú chim bay giữa bầu trời, Nhưng trong thế giới của chúng ta thì không. Tôi được yêu thương, vì có người thương yêu mình. Tôi trở nên đặc biệt, vì có người nhìn nhận tôi như một cá thể riêng biệt không thể thay thế.

Và chỉ trong thế giới ấy, nơi tôi nhận ra một ánh mắt, một ý cười – một con người trở nên có sức mạnh đến vậy. Sự hiện diện của họ là tấm giáp che chắn tôi khỏi mọi bão tố, mang đến tôi sức mạnh của anh hùng để bảo vệ người còn lại khỏi những đau khổ và tổn thương. Là lý do sâu thẳm nhất giúp tôi mở mắt thức dậy mỗi ngày. Vì biết mình phải tiến lên, cùng nhau thắp sáng thêm ngọn hải đăng phía chân trời. Ngày nào đó, khi cả hai vô tình lạc mất nhau giữa dòng đời muôn ngã, vẫn sẽ tìm thấy nẻo đường dẫn lối ta trở về…

Thế giới của chúng ta.

Dạ Phong.

Share and Enjoy !

0Shares
0 0 0